Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Chương 54 :

Ngày đăng: 21:05 21/04/20


Bắt đầu từ buổi tối hôm đó, Tiểu Ma Vương liền bước vào trạng thái cảnh giới toàn diện cấp một, Mai Khôi học cùng một lớp với Thẩm Phi, sự thực hai người đó cùng nhau lên lớp hằng ngày khiến Tiểu Ma Vương không có cảm giác an toàn đến cực độ. Thế là cậu liền mặt dày bảo Mặc Ngôn giúp cậu trông chừng Con Rùa Nhỏ, đặc biệt là nghiêm cấm kẻ mang tên Thẩm Phi được ở bên cạnh cô bé quá gần.



Kết quả Mặc Ngôn ném cho cậu một câu: “Không rảnh”, rồi gạt cậu ra, đi luôn. Tuy Mặc Ngôn cũng thực sự không chỉ tập trung học hành, mà sẽ làm vài việc khác giống như Nghiêm Cẩn, nhưng tính ra, thời gian ở trường vẫn rất nhiều, bây giờ Mặc Ngôn lại nói không rảnh, tình nghĩa huynh đệ ở đâu chứ?



Tiểu Ma Vương suy nghĩ một lượt, phát hiện chẳng ai đáng tin cậy cả, chỉ có thể dựa vào bản thân mình thôi. Cậu bắt đầu ân cần dạy bảo Mai Khôi, nghiêm túc dạy cô bé phải từ chối Thẩm Phi như thế nào, may mà Mai Khôi cũng thể hiện rõ, cô bé tuyệt đối sẽ không yêu đương, điều này khiến Nghiêm Cẩn coi như là ăn được một chút định tâm đan.



Nhưng mà cách nói tuyệt đối sẽ không yêu đương, lại khiến Nghiêm Cẩn rất khổ não. Điều này có phải là chứng tỏ bản thân mình cũng không có cơ hội nữa không? Nhưng mà ngẫm nghĩ, cậu cứ dẹp ngoài trước rồi làm yên bên trong sau, giải quyết Thẩm Phi mới là chuyện cấp bách nhất trước mắt.



Chuyện tình cảm này phải cân nhắc, công việc chính cũng phải tiếp tục làm. Nhà tù từng giam giữ Tiểu Phương cũng điều tra ra rồi, Tiểu Phương và người uy hiếp muốn giết cô ta kia lại là phạm nhân được giam giữ trong nhà tù này. Người phụ nữ muốn giết cô ta tên là Trần Bình.



“Trần Bình phạm tội buôn bán trẻ con, bị kết án chín năm tù giam, nhưng cô ta như thể bị mắc bệnh thần kinh, khi đang ở tòa án, cô ta cướp súng trang bị của cảnh sát bảo vệ tòa án, có ý đồ uy hiếp quan tòa, vì vậy bị phán thêm năm năm nữa. Nhưng sau khi vào tù, cô ta bỗng chốc trở nên thật thà, cải tạo tốt. Sau khi Tiểu Phương mãn hạn tù, Trần Bình cũng xin được phóng thích trước hạn do biểu hiện khá tốt, và đã được phê chuẩn. Thế là người trước người sau, cả hai cùng ra khỏi tù”, Tiểu Mễ của Thần tộc đi điều tra mang tư liệu về.



“Tội buôn bán trẻ em?”, điều này khiến Nghiêm Cẩn cảm thấy rất bất ngờ.



“Đúng, cô ta bị bắt tại hiện trường giao dịch, đó là lần đầu tiên phạm tội, thủ đoạn lại không cao tay, nên để lại rất nhiều đầu mối. Cho nên phía cảnh sát bắt được cô ta ngay tại hiện trường, đứa trẻ cũng không sao, được cứu về thuận lợi. Trên bản tự khai hiện rõ, cô ta đối xử với đứa trẻ đó cũng không tồi, đứa trẻ đó sau khi được cứu về còn không biết mình sắp bị bán đi, vẫn cho rằng dì đưa mình đi chơi.”



Đưa đứa trẻ đi chơi một vòng liền bị phán chín năm tù, sau đó như thể chê không đủ, ở tòa án lại cướp súng của cảnh sát chơi, phạt thêm năm năm nữa, Trần Bình có bệnh gì? Nghiêm Cẩn cảm thấy trong chuyện này thật sự rất kỳ quái.



Cậu tiếp tục thâm nhập và điều tra về Trần Bình, nhưng tư liệu mất sạch khiến người ta kinh ngạc, giống hệt như Liêu Tầm Âm - mẹ của Con Rùa Nhỏ, không có bất cứ ghi chép nào, trên thực tế, trước khi cô ta vào tù, thông tin cá nhân sơ sài, sau khi ra tù thì mất tích trong nhân gian.



Nghiêm Cẩn cảm thấy, trực giác của Mai Khôi đúng thật rồi, Trần Bình chính là mẹ của cô bé. Cách nghĩ này vừa xuất hiện, đột nhiên cậu được điểm thông luôn, chẳng trách mười năm nay bọn họ vẫn cứ không tìm được tung tích bà ấy, ngoại trừ việc phẫu thuật chỉnh hình thay đổi thân phận mới, bà ấy còn tự đưa mình vào tù, mà mọi người vẫn luôn tìm dấu vết manh mối của bà ấy ngoài xã hội, đúng là bà ấy đã lựa chọn phương thức “chỗ ẩn tránh nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất”. Điều này thật cao minh.


“Con Rùa Nhỏ!” Tiếng quát nổ tung trời đất của Nghiêm Cẩn khiến người của cả tầng lầu đều dừng việc đang làm lại, xảy ra chuyện lớn kinh thiên động địa gì vậy? Chỉ thấy một bóng dáng nhỏ bé chạy lẹ vào trong thang máy như một làn khói. Nghiêm Cẩn đuổi theo đến cửa thang máy giống như lửa đốt sau mông, nhưng chỉ kịp đến để nhìn thấy số chữ các tầng đang giảm xuống từng tầng một.



Nghiêm Cẩn lóe thân một cái, di chuyển trong nháy mắt đến được giữa cầu thang tầng một, đẩy cửa phòng hỏa của cầu thang ra, đứng trước cửa thang máy đợi, cậu không tin rằng, cậu đường đường là Tiểu Ma Vương của Thần tộc, mà lại không bắt được một con rùa nhỏ ngốc nghếch.



Hai chiếc thang máy đều đang đi xuống, lúc đi lúc dừng, Nghiêm Cẩn nhìn chằm chằm vào chiếc thang máy Mai Khôi đã chạy vào, chờ đợi đến mức tưởng chừng như không thể đợi thêm được nữa, chẳng dễ dàng gì một tiếng “tinh” mới vang lên, cửa thang máy mở ra, bên trong có ba người đi ra, nhưng không thấy bóng dáng Mai Khôi đâu.



Nghiêm Cẩn sững sờ, rõ ràng cô bé đã vào chiếc thang máy này, lẽ nào cô bé đã ra ở tầng trên? Nghiêm Cẩn khoanh hai tay trước ngực chờ đợi, chiếc thang máy còn lại cũng đã xuống, bên trong có hai người bước ra, vẫn không có Mai Khôi. Nghiêm Cẩn nôn nóng đến mức đầu choáng váng, nhóc con này chắc chắn biết là cậu có khả năng di chuyển trong nháy mắt, nên đã bỏ thang máy mà chạy cầu thang bộ rồi.



Nghiêm Cẩn buồn bực xông vào phòng cầu thang bộ, chạy lên trên từng tầng từng tầng một, tốc độ leo cầu thang của Mai Khôi tuyệt đối không thể so sánh với cậu được, cậu không tin là sẽ không bắt được cô bé. Chạy liền một mạch lên đến tầng hai mươi, nhưng chẳng thấy bóng dáng của bất cứ người nào. Lúc này dường như Nghiêm Cẩn đã bình tĩnh lại hơn, trong lòng chấn động, năng lực tâm ngữ của Con Rùa Nhò mạnh như vậy, cô bé chắc chắn hiểu rõ được ý đồ chặn bắt và đường đi của cậu. Nghiêm Cẩn lại một lần nữa di chuyển trong nháy mắt chạy đến cầu thang tầng một, lúc đẩy cửa phòng cầu thang chạy ra ngoài, lần này, cách qua cửa kính dài sát đất của đại sảnh, cậu nhìn thấy ngay Mai Khôi đang gắng sức chạy bằng đôi chân ngắn nhỏ của mình.



Nghiêm Cẩn bực mình, chỗ này người qua kẻ lại, cậu không dám dùng di chuyển trong nháy mắt nữa, chỉ đành đuổi theo cô bé bằng đôi chân bình thường. Vừa chạy ra khỏi tòa nhà, thì nhìn thấy Mai Khôi nhảy lên một chiếc xe bus đang khởi động, cậu gắng sức chạy theo chiếc xe bus, chiếc xe khởi động chuyển bánh rời khỏi bến xe, chẳng mấy chốc tăng tốc đi về phía trước. Đúng lúc Nghiêm Cẩn chạy đến bên chiếc xe, qua cửa kính xe, cậu nhìn thấy Mai Khôi thẹn thùng đỏ hồng hai má và cặp mắt lớn nước rưng rưng.



Trên đường nhiều người quá, cứ coi như cậu có thể chạy vượt qua cả xe bus đi chăng nữa thì cậu cũng không dám làm. Cậu chỉ đành di chuyển như người bình thường, tốc độ chạy giảm đi đến mức chiếc xe cách mình càng lúc càng xa.



Nhưng nét mặt của Mai Khôi đã in hằn sâu sắc trong đầu cậu, cô bé lén hôn trộm cậu, rồi lại thẹn thùng bỏ chạy, việc này chứng tỏ cho điều gì? Chứng tỏ điều gì?



Nghiêm Cẩn đưa tay che mặt, cậu thực sự không làm chủ được biểu cảm trên mặt mình, cậu muốn cười, cậu thực sự đang cười, thậm chí là bật cười thành tiếng, cười đến mức như một kẻ ngốc. Người xung quanh đều đang nhìn cậu, chắc chắn họ cảm thấy cậu là đồ thần kinh điên cuồng đuổi theo xe bus. Nhưng cậu không để ý, cậu không sao dừng cười được, trong lòng vui như hoa nở, đóa hoa hồng bám rễ từ trái tim cậu đang dần nở rộ.



Con Rùa Nhỏ, Con Rùa Nhỏ, điều này sao có thể? Chuyện tốt cuối cùng đã đến lượt cậu rồi ư? Lần này cậu nhất định không lý giải sai, Con Rùa Nhỏ “giở trò lưu manh” với Tiểu Ma Vương, Con Rùa Nhỏ yêu Tiểu Ma Vương!



Nghiêm Cẩn nóng lòng muốn về nhà, Con Rùa Nhỏ của cậu chắc chắn đã về nhà đợi cậu rồi.