Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)
Chương 1610 :
Ngày đăng: 13:50 30/04/20
Sau khi Dương Lâm ăn xong liền cảm thấy có một trận buồn ngủ kéo tới, lúc đầu cô mạnh mẽ chống cự lại cơn buồn ngủ đó, nhưng một đêm không nghỉ ngơi thật sự là quá mệt, quá buồn ngủ rồi, lắc lắc đầu thế nào đi nữa cuối cùng cũng vẫn chống cự không lại cảm giác buồn ngủ, cuối cùng ngủ thiếp đi.
Chờ đến lúc cô tỉnh lại đã đến bờ biển rồi.
“Xuống xe.” Có người mở cửa xe đem hành lý đưa cho Dương Lâm: “Phòng của cô là phòng 303 tầng 3, mỗi ngày sẽ có người đưa thức ăn và nước uống đến cho cô, không có chuyện gì khác, tốt nhất không nên ra ngoài, càng không nên đi lại lung tung, nếu cô dám gây sự thì đừng trách chúng tôi không khách khí.”
Nói xong, cái người đó liền xoay người rời đi.
Dương Lâm xách theo hành lý, mù mờ xoay một vòng mới phát hiện, nơi này là một bến tàu rất rất nhỏ.
Một chiếc thuyền đánh cá chỉ có khoảng ba tầng, đỗ ở bên bờ biển.
Dương Lâm xác theo cái túi đi lên thuyền, tìm thấy phòng của mình.
Đây là một cái phòng rất nhỏ, rộng chỉ tầm 4 mét vuông, ngoài đặt một cái bàn và một cái gường, còn lại chả có gì nữa.
Dương Lâm đặt cái túi trên mặt đất, mở ra xem, bên trong có hai bộ quần áo để thay và một chút đồ dùng sinh hoạt, ngoài ra cũng không có gì nữa.
Dương Lâm biết đãi ngộ của cô như thế là rất tốt rồi.
Không cần ra ngoài, không cần nghe ngóng cô cũng biết được phần đáy của con thuyền này được nhét không ít hành khách vượt biên trái phép.
So với hoàn cảnh tồi tệ của bọn họ, một mình được một phòng này đã coi như là thiên đường rồi.
Có lẽ là do tối qua Trình Thiên Cát vô tình xé đi hết cái khăn che mặt, cũng có lẽ là khả nặng chịu đựng của Dương Lâm cao hơn người bình thường một chút, nên Dương Lâm hôm nay cũng bình tĩnh rất nhiều.
Cô biết, trên thế giới không có gì xa bằng những năm tháng yên bình tốt đẹp mà cô muốn.
Vì thế, sự im lặng một cách thích hợp, thực ra là tự bảo vệ mình.
Bọn buôn người tỏ vẻ rất hài lòng đối với sự yên lặng của Dương Lâm.
Tới chỗ ở, nơi này được xây dựng một khu nhà ở lớn.
Mọi người đều có thể ở đây, vì thế các công trình về phòng ốc rất nhiều, có thể thấy quy mô trên đảo này không phải là nhỏ.
Dương Lâm tắm một cái rồi thay quần áo.
Có người đưa đồ ăn đến cho bọn họ, sau khi Dương Lâm cùng ba mẹ dùng cơm xong, có người nói với Dương Lâm là có người muốn gặp cô.
Dương Lâm lập tức thu dọn một chút, sau đó đi gặp chủ nhân của hòn đảo này.
Dương Lâm gõ gõ cửa liền nghe thấy phía trong truyền đến giọng nói của một người đàn ông: “Vào đi.”
Dương Lâm đẩy cửa bước vào, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy một người đàn ông tuấn tú đang mặc một chiếc áo sơ mi đen và quần dài đen, ngồi trước một chiếc bàn rất lớn nhưng rất đơn giản, dường như đang chiết tỉa cái gì đó.
“Chào anh, tôi là Dương Lâm.” Dương Lâm bước vào thêm vài bước, giới thiệu bản thân.
“Mời ngồi.” Đối phương buông tay: “Tôi tên là Phùng Mạn Luân, hợp tác với Trình Thiên Cát để mua hòn đảo này. Không cần khách khí, cậu ta đã nói qua với tôi rồi, các người có thể sinh sống ở trên hòn đảo này.”
“Cảm ơn.” Dương Lâm ngồi xuống cái ghế đối diện Phùng Mạn Luân một cách quy củ. Phùng Mạn Luân vẫn không nói gì, đến khi làm xong việc mới ngẩng đầu lên nhìn Dương Lâm một cái, mỉm cười nói: “Nghe nói lần hành động này, cô đã giúp đỡ rất nhiều. Để cảm ơn, tôi đã giúp cô lựa chọn mấy trường học nổi tiếng, cô có thể chọn bất cứ trường nào để học, cô yên tâm, tiền chi phí học tập trong tương lai của cô, đều do tôi thanh toán.”
“Không có, tôi chỉ giúp đỡ chút chuyện nhỏ mà thôi.” Dương Lâm lập tức đứng lên, lúc này cô mới phát hiện, Phùng Mạn Luân lại cao như thế.
Người đàn ông này nhìn có vẻ rất hào hoa phong nhã, cũng rất điển trai, nhưng vùng giữa hai lông mày, hình như luôn mang theo một chút mất mát và bất đắc dĩ.
Trên người hắn cũng có bí mật không thể nói cho người khác sao?
Vì sao người bên cạnh Trình Thiên Cát, ai ai cũng phức tạp như vậy chứ?
“Không cần vội, không đến vài ngày nữa cậu ta sẽ trở lại.” Phùng Mạn Luân mỉm cười nhìn Dương Lâm: “Chỉ là, cô khẳng định là cô muốn chờ cậu ta trở lại?” Dương Lâm lập tức hiểu được ý của Phùng Mạn Luân, do dự một hồi, nói: “Vậy tôi có thể hỏi một chút, anh ta rốt cuộc là người thế nào không? Còn anh nữa, tôi có thể hỏi các anh là người thế nào không? Tôi và người nhà sống ở đây, sẽ không làm phiền các anh chứ? Dù sao, người mà tôi đắc tôi chính là bọn côn đồ ở phía bên kia.”