Viễn Khê

Chương 129 :

Ngày đăng: 06:34 19/04/20


Ngày hôm sau, Tom và Thomas lên phi cơ bay tới Doanh Hải, tình cảm giữa bốn đứa nhỏ như thế hảo, Cố Khê và Angela đều hoàn toàn ủng hộ. Bé con trong bụng bắt đầu vẫy đạp, cuộc sống mỗi ngày của Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc lại có thêm một việc quan trọng, đó chính là lấy tay hoặc mặt cảm nhận mỗi một động tác của bé con đang trong bụng ba ba.



Mà ở Doanh Hải xa xôi, mỗi ngày tâm tình của hai ông cụ cùng Dương Dương và Nhạc Nhạc cũng lúc cao lúc thấp theo hai bảo bối nhỏ chưa chào đời này. Khi lần đầu tiên hai ông cụ nhìn thấy ảnh chụp siêu âm của hai bé con, đã kích động đến nổi khóc trộm nguyên một đêm, nhìn thấy hai bé con này, bọn họ lại càng nhớ đến Dương Dương và Nhạc Nhạc. Mỗi ngày Dương Dương và Nhạc Nhạc được bà nội che chở thương yêu đến quá mức, khiến cho bọn nó chỉ muốn chạy trốn, nên không rảnh để chú ý ông nội ngẫu nhiên sẽ khác thường, sau khi Tom và Thomas đến đây, hai đứa rốt cuộc mới có thể thở phào một hơi, bởi vì có người ngoài, nên bà nội đã thu liễm lại một chút.



Cuộc sống an thai từng ngày từng ngày trôi qua trong bình lặng, thời gian dần tiến vào tháng 8, Cố Khê cũng đã có thai 6 tháng. Ngay từ lúc Cố Khê mang thai, Angela đã chuẩn bị tốt trường hợp Cố Khê có thể sẽ sinh non, cho nên càng về sau Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc càng khẩn trương hơn, chỉ còn 1 tháng nữa là Cố Khê mang thai tháng thứ 7, bé con có thể khỏe mạnh mà sống sót qua hai tháng này hay không thì mới là chuyện quan trọng. Bất quá theo kết quả kiểm tra trước mắt mà xem – trừ bỏ phần eo của Cố Khê có vấn đề tương đối nghiêm trọng, thì bé con vẫn có thể nằm trong bụng ba ba thêm hai tháng nữa.



Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc hoàn toàn dẹp công việc của mình qua một bên, nếu như không có gì ngoài ý muốn, hai người sẽ thời thời khắc khắc mà ở bên cạnh Cố Khê. Trong bụng là hai bé con, cho nên bụng của Cố Khê so với bụng phụ nữ mang thai 6 tháng bình thường lớn hơn một chút. Mỗi ngày, lấy thân thể đàn ông vách cái bụng to chình ình, nếu như là trước kia, Cố Khê căn bản sẽ không xuất hiện trước mặt người khác. Vì thế Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc không chỉ một lần cảm thấy may mắn thời điểm Cố Khê có Dương Dương và Nhạc Nhạc là vào mùa đông, bằng không dưới tình huống đó, Cố Khê chỉ càng thêm gian nan.



Tắt vòi nước đi, Kiều Thiệu Bắc hướng ra ngoài gọi lớn: “Tô Nam, có thể.”



“Ok.”



Triển Tô Nam dìu Cố Khê đi vào phòng tắm, Kiều Thiệu Bắc đỡ lấy cánh tay Cố Khê đang vươn về phía hắn. Còn một tay còn lại của Cố Khê vẫn luôn đỡ lấy thắt lưng, cho dù chỉ đứng như thế, thắt lưng của cậu đều rất khó chịu.



Sau khi tới Seattle, Cố Khê chưa từng cắt tóc lần nào, thừa dịp hôm nay tắm rửa, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc chỉnh sửa tóc lại cho Cố Khê. Sau khi Cố Khê ngồi xuống, Kiều Thiệu Bắc lấy một tấm vải trắng vây quanh Cố Khê lại, trên bệ rửa tay bày nào kéo nào lược. Cố Khê nhìn hai người ở trong gương, trong mắt đều là vui sướng mà mấy tháng gần đây cậu vẫn luôn mang theo.



Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc biết cắt tóc sao? Hiển nhiên là không. Bất quá Cố Khê muốn cắt tóc, thì đành phải nhờ bọn họ ra tay vậy. Cố Khê cũng không sợ hai người sẽ cắt nát đầu tóc của cậu, cùng lắm thì cạo trọc luôn là được. Bất quá Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc tuyệt đối sẽ không cho phép như thế. Sau khi hai người thương lượng ổn thõa, vẫn là do Kiều Thiệu Bắc là thợ chính đi, Triển Tô Nam sẽ là trợ thủ. Nhìn ánh mắt của Cố Khê, Kiều Thiệu Bắc cầm lấy kéo và lược, nhưng không sao bắt đầu được.



“Tiểu Hà, em nhắm mắt lại.”



Cố Khê nhắm hai mắt lại.



Dùng đồ phun nước làm cho tóc Cố Khê hơi ẩm ướt, Kiều Thiệu Bắc thở phì ra hai hơi, rồi nhìn nhìn vào Cố Khê trong gương, sau đó bắt đầu cắt. Hai tay Cố Khê theo thói quen mà đặt lên trên bụng của mình, dưới tay thỉnh thoảng truyền đến động tĩnh của bé con. Tháng này hai bé con chuyển động so với tháng trước càng thêm rõ ràng, thậm chí cậu còn có thể cảm giác rõ ràng có một bé di chuyển rất nhiệt tình.



‘cắt cụp cắt cụp’, có tóc rơi lên mặt Cố Khê, có người nhanh tay lau đi cho cậu. Cố Khê mở mắt ra, thì thấy Triển Tô Nam đang cầm khăn tắm nhìn cậu. Lại nhắm hai mắt lại, Cố Khê sờ sờ bụng.



Kiều Thiệu Bắc cắt rất chăm chú, còn Triển Tô Nam lau rất cẩn thận, mà Cố Khê thì hát thầm trong lòng cho bọn nhỏ nghe, thời điểm có Dương Dương và Nhạc Nhạc, cậu không có điều kiện, hiện tại cậu cực kỳ chú ý nuôi dưỡng hai bé con này. Hai bé con này nhất định là sinh ra đã ngậm thìa vàng, cho nên cậu phải giáo dục bọn nó ngay từ nhỏ, phải làm cho bọn nó ngoan ngoãn hiếu thuận như khi các anh của bọn nó còn nhỏ vậy.



Cắt đi từng lọn tóc dài, bao gồm cả những sợi tóc bạc, cho dù không phải lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng Kiều Thiệu Bắc vẫn nhịn không được mà nhíu chặt lông mày, đương nhiên Triển Tô Nam cũng vậy. Cố Khê không nhìn thấy biểu tình khác thường của hai người, cậu còn đang đắm chìm trong việc hát cho hai bé con nghe những ca khúc thiếu nhi ấm áp.
Thân thể bị tách mở ra, trước mắt Cố Khê tỏa sáng, đó là cực độ khát vọng cùng hạnh phúc được lấp đầy. Động tác tiến vào rất chậm rất chậm, lấy tốc độ có thể so với rùa bò từng chút từng chút tiến vào nơi dẫn tới thiên đường, động tác chậm như thế lại khiến cho cảm giác của Cố Khê càng thêm mãnh liệt. Nam tính cưng trực từ từ tiến vào nơi bí ẩn nhất của cậu, rồi từ từ rời khỏi, một người khác thì hôn không ngừng lên trên bụng của cậu, Cố Khê không ngừng rên rỉ cùng gọi tên hai người – ‘Tô Nam’, ‘Thiệu Bắc’.



Đây mới gọi là làm tình chân chính đi. Ở trong cường độ rút ra xuyên vào một cách từ từ như thế, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc vẫn chiếm được thỏa mãn, ngọc trụ và hoa nhị của Cố Khê cũng nhận được an ủi trọn vẹn. Lần đầu tiên mầm móng của hai người cùng lưu lại trong cơ thể Cố Khê. Sau khi cha rời đi, bảo bối nhỏ ở trong bụng Cố Khê liền kháng nghị mà đạp đạp chân. Bất quá hiện tại cha của bọn nó không rút ra được chút thời gian rảnh nào để đi trấn an bọn nó.



Dục vọng đã được giảm bớt một phần, nhưng hôn môi cùng vuốt ve vẫn tiếp tục như cũ. Tưởng tượng đây là lần đầu tiên Cố Khê mang thai, tưởng tượng đây là lần đầu tiên bọn họ được làm ba ba, tưởng tượng bé con trong bụng là Dương Dương và Nhạc Nhạc. Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc một lần lại một lần nói cho Cố Khê biết – cậu có bao nhiêu xinh đẹp, bọn họ có bao nhiêu yêu cậu.



Ái tình dịu dàng dần dần ngừng lại, trong mắt Cố Khê là hai người đang nhìn cậu chăm chú. Cố Khê nở nụ cười thật tươi, thật hạnh phúc, rồi nắm chặt tay hai người, thân thể cùng trái tim đều được thỏa mãn.



“Ngủ đi, lúc nãy đã mệt rồi.” Hôn môi Cố Khê, Triển Tô Nam che mắt của cậu lại.



Cố Khê nhắm hai mắt lại, nhưng không có buông tay hai người ra.



“Anh và Thiệu Bắc sẽ ngủ cùng em.”



“Dạ.”



Nằm xuống ở bên cạnh Cố Khê, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc cũng rất thỏa mãn nên lộ ra nụ cười hơi có vẻ ngu dại. Hôm nay có thể tính là Tiểu Hà chủ động cầu hoan không? Trong cuộc sống của ba người bọn họ, hình như Cố Khê càng ngày càng chủ động, đây đối với bọn họ mà nói tuyệt đối là hiện tượng tốt! Đương nhiên, trước khi Cố Khê sinh bé con ra, bọn họ sẽ không muốn cậu. Có một lần như thế là đã có thứ cho bọn họ sau này nhớ lại là quá đủ rồi.



“Tiểu Hà.”



“Hử?” Đã ngủ thiu thiu.



“Không có việc gì, ngủ đi.” Vừa rồi thoải mái không?



“Dạ.”



Người này hoàn toàn thoải mái đi. Hôn một cái lên gương mặt vì mang thai mà thoáng có chút béo của Cố Khê, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc sờ nhẹ nhè lên bụng của Cố Khê giúp cho cậu ngủ ngon. Rồi cứ như thế mà nhìn Cố Khê, nhìn gương mặt ngủ càng ngày càng an nhàn của Cố Khê, rồi nghĩ đến hai bé con sắp chào đời của bọn họ, trong mắt Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc tràn đầy hạnh phúc.