Anh Đây Cóc Sợ Vợ
Chương 56 :
Ngày đăng: 16:34 19/04/20
Rốt cục Sở Dư có nhìn thấy… tay của cậu đang đặt ở đâu không?
…
Cậu không biết Sở Dư có nhìn thấy hay không, nhưng cậu chắc chắn một điều rằng cô không thèm ngó tới cậu.
Sau khi Cố Thần quay về lớp, rõ ràng hai người ngồi cùng nhau, nhưng đến trưa chỉ nói không quá mười câu, dù cho cậu có mặt dày bắt chuyện trước thì Sở Dư cũng trả lời rất ngắn gọn.
Reng reng reng, tiếng chuông hết tiết lại vang lên.
Bạn học chạy ra ngoài như ong vỡ tổ, ngoài cửa sổ, học sinh như một nồi sủi cảo, chẳng mấy chốc nở cả một nồi.
“A a a, tôi muốn ăn đùi gà! Mau lên nào!”
Cố Thần hấp tấp.
Cậu dừng lại nhìn người bên cạnh đang dọn đồ.
Vừa dữ lại vừa dễ giận!
Tình tình sao mà xấu thế!
Không dịu dàng chút nào!
Nếu không phải cậu khoan dung thì ai chịu nổi một người bạn gái thế này!
Hừ, không thèm nói chuyện với cậu cả buổi, cậu nhiệt tình thế mà bị cô bơ, cậu mới không thèm nói chuyện với cô ấy chứ!
Nhìn người bên cạnh đã dọn dẹp xong, đôi mắt trong suốt ấy quay sang nhìn cậu.
Cố Thần bỗng quên mất những gì mình vừa nghĩ, nhanh chóng chạy tới cầm balo cho cô, “Đưa balo cho tôi.”
Cậu vừa vác cái balo hồng phấn lên vai, vừa lấy khăn quàng cổ ra rồi nói, “Cúi đầu.”
Sở Dư, “Không cần, để mình tự làm.”
Cố Thần không thèm nghe cô nói, tránh cánh tay đang đưa lên của cô, cậu nhíu mày, “Cúi đầu, nhanh lên.”
—— Không tình nguyện ư?
—— Ha ha, không có cửa đâu.
Mặc dù Sở Dư xấu hổ không nói gì, nhưng lại không từ chối sự quan tâm của cậu.
“Ừ một cái là xong hả?” Cố Thần mở cửa.
Nhiệt độ bên trong và bên ngoài chênh lệch khá lớn, vừa mở cửa, gió lạnh đã ập tới, thổi tung mái tóc Sở Dư làm lộ ra hai tai đỏ ửng.
“Đồ không có lương tâm…” Cố Thần chưa dứt lời, thấp giọng hừ một tiếng rồi im lặng.
Gió quá lớn, cậu vừa cầm tay cô bỏ vào túi áo khoát của mình, vừa xoa xoa hai tay đưa lên ủ ấm tai cô, thở dài đầy ảo não, “Quên mang chụp tai cho cậu rồi.”
Sở Dư sợ tay cậu lạnh nên kéo xuống, “Tại mình quên.”
“Đừng nhúc nhích.” Cố Thần nhíu mày, che kín tai cô, trán cậu tì lên trán cô, “Chăm sóc cậu là nghĩa vụ của tôi, lẽ ra tôi phải mang theo chụp tai cho cậu mới đúng.”
Cô là công chúa của cậu nên không cần phải bận tâm mấy vấn đề này.
Chăm sóc cho cô thật tốt, chìu cô thành một người thích gì làm nấy là trách nhiệm của cậu.
Cậu hoàn toàn không thấy mình nói sai cái gì, Cậu đừng chuyển chủ đề, “Sở Tiểu Dư~”
Nhìn cô đã được cậu che chở kín đáo, cậu mang theo giọng điệu hỏi tội, “Chỉ một cái ‘ừ’ thôi đã muốn đuổi tôi đi? Phải bày tỏ chút thành ý chứ.”
Hai tay để trên tai cô không có ý buông xuống, Sở Dư cảm thấy vô cùng ấm áp, trong lòng xuất hiện một cảm giác không tên, ánh mắt nhìn cậu càng thêm dịu dàng, “… Bày tỏ thế nào?”
Đây là chàng trai của cô…
Sao… sao cô lại nhìn cậu như thế? Sao lại dịu dàng thế này…
Bị cô nhìn như thế, đầu Cố Thần như nóng lên, nhịp tim nhảy loạn xạ, cậu buột miệng nói, “Thử nghiệm cái tư thế kia đi?”
… Nghe nói rất là mềm… rất là đáng yêu…
…
Bốn bề yên tĩnh.
Mặt Sở Dư đỏ bừng, cậu còn dám nói nữa.
Sự dịu dàng trong nháy mắt đã biến mất, cô thôi không cười nữa, đưa tay so so khoảng cách giữa hai đỉnh đầu của bọn họ, “Được rồi, cậu cao hơn.”
Cố Thần, “…”
Cậu không có ý này mà…