Bắc Tống Phong Lưu

Chương 981 : Sự can thiệp hoàn mỹ (3)

Ngày đăng: 07:37 30/04/20


Mọi người vừa nghe, lại âm thầm tính toán, nếu theo lời Lý Kỳ nói. Nước muối vẫn còn nắm trong tay bọn họ, tuy rằng vẫn hơi thiệt một chút, nhưng không đến nông nỗi không thể tiếp nhận.



Tống Huy Tông trầm ngâm nửa ngày, hỏi:



- Chư vị ái khanh thấy thế nào?



Thái Kinh nói:



- Nếu là có thể do triều đình hoàn toàn nắm trong tay sự tiến nhập của muối xanh trắng, cũng có thể thử xem, bởi vì quyền quyết định cuối cùng trước sau vẫn nắm ở trong tay chúng ta, lúc trước chúng ta cấm muối xanh trắng cũng từng có lúc buông lỏng, nhưng chúng ta có thể đóng cánh cửa lớn này lại bất cứ lúc nào.Bạch Thì Trung tương đối bảo thủ nói:



- Nhưng, Tây Hạ vẫn còn mơ ước trong lòng đối với vùng Hoành Sơn, nếu bọn họ lớn mạnh, đối với chúng ta vẫn là một tai hoạ ngầm.



Cha vợ thật đúng là bảo thủ a! Lý Kỳ biết Bạch Thì Trung cũng là đang lo lắng hắn sẽ lâm vào chỗ vạn kiếp bất phục, cười nói:



- Hữu tướng, giữa nước nọ và nước kia chỉ có một loại quan hệ có thể vĩnh viễn duy trì, đó chính là quan hệ cạnh tranh, như vậy cũng giống như hai người tỷ thí chạy bộ, ngươi không thể hoàn toàn kềm chế bước chân đi tới của đối phương, muốn hoàn toàn áp chế, như vậy nhất định phải chạy nhanh hơn so với người kia, ta có tin tưởng ở trong vòng ba năm, làm cho thực lực của Đại Tống ta của tăng trưởng gấp mười Tây Hạ, ta đây cũng không phải là tự tin đối với chính mình, mà là tự tin đối với Đại Tống ta, chỉ bằng Tây Hạ cái xó thâm sơn cùng cốc kia, nếu muốn tranh giành cao thấp với Đại Tống ta, bọn họ còn chưa đủ tư cách, điều duy nhất bọn họ cóthể làm đó là phụ trợ Đại Tống ta cường thịnh, dù sao hoa tươi phải cần lá cây phụ trợ đấy, đợi cho sách lược Khinh trọng thú có hiệu quả, bọn họ ngoại trừ cúi đầu xưng thần, cái gì cũng không làm được.



Tống Huy Tông nghe được cực kỳ vui mừng, cười ha hả, nói:



- Nói rất hay, Nhung Địch nho nhỏ, có sợ gì đáng sợ.



Cũng biết là như vậy, lời tiểu tử này nói luôn có thể làm cho mặt rồng cực kỳ vui mừng, thật là quái quá thay. Hoàng Tín Nhân nghĩ thầm rằng dù sao xuất hiện hậu quả gì, đều là Lý Kỳ suy đoán, hơn nữa giống như lời Thái Kinh nói, bọn họ có thể bất cứ lúc nào đóng cánh cửa lớn này lại, thử xem cũng không sao. Liền nói:



- Vậy không biết Kinh tế sử tính toán đem giá muối xanh trắng ép xuống bao nhiêu?Nếu là do triều đình trực tiếp thu mua, như vậy giá muối xanh trắng trực tiếp ảnh hưởng đến lợi ích của bọn họ, cho nên đừng nhìn một xu hai văn này, số lượng này nhiều lên, đối với bọn họ là phi thường trọng yếu đấy.



Lý Kỳ cười nói:



- Nguyên bản giá khởi điểm của ta là mỗi hộc hai quan hai trăm văn, nhưng xét thấy hôm nay ta hao phí tinh lực đến như vậy thay Tây Hạ bọn họ nói chuyện, hai quan, nhiều một xu, ta đều sẽ không đáp ứng.




Triệu Hoàn nhíu mày trừng Lý Kỳ, lại hướng tới Lý Sát Nhĩ nói xin lỗi:



- Vương gia, thật sự xin lỗi, Lý Kỳ hắn hai ngày này trong triều đã bị không ủy khuất nhỏ, tâm tình có chút không tốt, kính xin Vương gia bao dung.



Lý Sát Nhĩ a một tiếng, nói:- Không biết Kinh tế sử vì việc gì mà buồn bực.



Lý Kỳ còn chưa mở miệng, Triệu Hoàn liền khoát tay một cái nói:



- Việc này đều là chuyện nhà của chúng ta, chính sự quan trọng hơn. Ngoại trừ hiệp ước lần mậu dịch này, chúng ta còn hy vọng cùng quý quốc ký một phần điều ước hòa bình, dù sao kinh tế là phải thành lập ở một trên thị trường ổn định, người đâu, đem hiệp ước trình lên cho Vương gia xem qua.



Rất nhanh. Vài người hầu đã đem hiệp ước trình đi lên cho đám người Lý Sát Nhĩ và đặc phái viên Tây Hạ.



Lý Sát Nhĩ cầm lấy đang muốn xem, chợt nghe đối diện có người từ từ lẩm nhẩm đọc:



- Không phải đáp ứng, không phải đáp ứng. . . .Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy đầu Lý Kỳ đang hướng ra phía ngoài cửa, một tay kéo cằm, môi không ngừng động lên.



Quỷ dị! Thật là quỷ dị!



Lý Sát Nhĩ cầm hiệp ước chỉ cảm thấy gió lạnh từng trận nha, muốn hỏi, đáng tiếc Lý Kỳ căn bản vốn không có xem hắn, trong lòng vô cùng không yên bất an, mở ra hiệp ước nhìn lên, sắc mặt hơi hiển ngưng trọng.



Triệu Hoàn dường như nhìn không được rồi, trầm giọng nói:



- Lý Kỳ, nếu như ngươi có lời cứ nói, chớ ở nơi đây tụng kinh, để tránh quấy rầy Vương gia bọn họ.



- Tuân mệnh.Lý Kỳ buồn bực lên tiếng, cực không tình nguyện ngậm miệng lại.