Bắc Tống Phong Lưu

Chương 93 : Trâu đại tài tử

Ngày đăng: 07:22 30/04/20


Đúng lúc này, tùy tùng đứng bên cạnh Triệu Uẩn bỗng nhỏ giọng nói: - Công tử, thời gian không còn sớm, chúng ta phải quay về thôi.



Triệu Uẩn gật đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối, chắp tay hướng Lý Kỳ nói: - Lý huynh, tại hạ có chút việc, phải cáo từ trước. Tới hôm khai trương Túy Tiên Cư, Triệu Uẩn nhất định sẽ tới cổ động.



Lý Kỳ chắp tay cười: - Tốt, ba ngày sau chúng ta gặp lại ở Túy Tiên Cư.



Đợi Triệu Uẩn đi rồi, Lý Kỳ mới thở dài một hơi. Ánh mắt liếc sang, thấy nam tử trung niên đã rời đi từ lâu. Hắn lắc đầu cười, quay đầu lại, thấy Trần Tiểu Trụ không biết đã đến đây từ bao giờ.



- Tiểu Trụ, ngươi tới bao giờ vậy?



Trần Tiểu Trụ đáp: - Tiểu đệ cũng vừa mới tới. Phu nhân bảo tiểu đệ tới gọi huynh ăn cơm.



- Ừ. Lý Kỳ gật đầu, giao số bạc cho Ngô Tiểu Lục.



Ngô Tiểu Lục bưng lấy bạc, cười đến hai mắt híp lại, lấy lòng nói: - Lý ca, huynh thật lợi hại. Lúc nào dạy cho tiểu đệ bản lĩnh đó nhé.



Lý Kỳ cười đáp: - Cái đấy đâu có thể coi là bản lĩnh. Chỉ cần ngươi nấu ăn vài chục năm, không cần ta dạy ngươi cũng học được.



Vài chục năm?



Ngô Tiểu Lục và Trần Tiểu Trụ nhìn nhau, bản lĩnh đó đúng thật là không dễ học.



Trần Tiểu Trụ dẫn Lý Kỳ tới một tòa nhà khá lớn và khí phái. Tòa nhà cao ba tầng, rường cột trạm chổ. Trần Tiểu Trụ chỉ vào tòa nhà nói: - Lý ca, mấy người phu nhân đang chờ bên trong.



Lý Kỳ sững sờ. Nghe ngữ khí của cậu ta, giống như không đi cùng mình vào, liền hỏi: - Còn các ngươi?



Trần Tiểu Trụ thật thà phúc hậu cười, lại chỉ về phía một tòa nhà: - Mấy người tiểu đệ ăn ở đó.




Lý Kỳ vừa nghe, trong bụng liền nở hoa. Tiểu tử này đúng là một nhân tài. Ý của câu đó là, dáng người mập mạp của ngươi, ngược lại rất phù hợp với hình tượng hạ nhân của nhà ta.



Trâu tài tử ngây người một lúc mới nghe ra ý của câu đó. Nhất thời sắc mặt đỏ bừng vì tức giận. Nhưng vì có điều kiêng kỵ, nên chỉ hất tay áo lên nói: - Cáo từ. Rồi nổi giận đùng đùng đi vào.



Không ngờ vừa mới vào cửa, tiểu tử kia lại hướng Lý Kỳ hỏi: - Tiểu ca, vừa rồi huynh nói súc sinh có thể đi vào. Vì sao ta không thể đi vào. Quả nhiên là có dự kiến trước.



Thanh âm không lớn không nhỏ, vừa vặn có thể làm cho họ Trâu kia nghe được. Chỉ thấy thân thể của y hơi nghiêng, suýt nữa ngã ra đất.



Lý Kỳ cười ha hả đáp: - Trùng hợp, trùng hợp mà thôi.



Đợi cho Trâu tài tử đi vào trong, tiểu tử mới cười hì hì hướng Lý Kỳ nói: - Tiểu ca, huynh còn nhớ đệ không?



Lý Kỳ gật đầu cười: - Nhớ chứ, đôi mắt của ta đâu chỉ biết ăn canh.



Tiểu tử kia đỏ mặt, nói: - Vừa nãy là đệ nói linh tinh, tiểu ca đừng cho là thật.



Lý Kỳ lắc đầu: - Ta không nhỏ mọn như cái tên vừa nãy. Đúng rồi, còn chưa biết cao tính đại danh của tiểu huynh đệ? Tiểu tử cười hắc hắc đáp: - Đệ họ Cao, tên là Hồng. Không phải đại danh gì. Chỉ có nhũ danh là Thiên Cửu. Huynh gọi đệ Tiểu Cửu là được.



"Hắc! Ở trước mặt tiểu tử này, mình lại trở thành người cổ hủ". Lý Kỳ cười ha ha nói: - Ta tên Lý Kỳ. Tiểu tử Hồng Thiên Cứu này không ngại ngùng gì cả, há miệng kêu: - Lý đại ca, vừa nãy huynh thật bản lĩnh. Từ bé tới giờ, đệ chưa thấy ai có bản lĩnh như vậy.



- Tài mọn mà thôi. Lý Kỳ cười nhạt một tiếng. - Cái đấy chỉ là tài mọn thôi sao? Vậy tài xịn thì như thế nào?



Hồng Thiên Cửu kinh ngạc hỏi.



Lý Kỳ sững sờ, không biết trả lời kiểu gì.