Bắc Tống Phong Lưu

Chương 871 : Từ đầu đến cuối (2)

Ngày đăng: 07:35 30/04/20


Một vị đại nương bỗng lên tiếng:



- Đại nhân, Chiết tướng quân làm như vậy tất cả đều là vì chúng tôi. Nếu ngài muốn phạt thì phạt chúng tôi đi.



- Đúng vậy! Nếu muốn phạt thì phạt chúng tôi đi!



.



Tình cảm của những người dân này bỗng bắt đầu kích động lên.



Lý Kỳ không phải là dầu muối, liền nói:- Ta vẫn là nói câu đó, chờ sau khi tra rõ thị phi, ta tự sẽ cho các vị một câu trả lời thỏa đáng. Bây giờ xin các vị hãy lui hết đi.



Những huyện dân đó dường như không thể tin được Lý Kỳ, liền liếc nhìn Chiết Ngạn Chất và Kỷ Mẫn Nhân, thấy hai người họ đều gật đầu, lúc này mới nhường đường.



- Bộ soái, mời.



- Mời.



Do vì những người dân này đã trở về, Lý Kỳ vì không muốn gây khókhăn cho họ, chỉ dẫn theo Mã Kiều, Nhạc Phi vào thành, những người còn lại đều chờ lệnh ở ngoài thành.



Hành động này cũng khiến Chiết Ngạn Chất và người dân tăng không ít thiện cảm với Lý Kỳ.



Tới nha huyện, Lý Kỳ đường nhiên là ngồi ở ghế chủ tọa, Chiết Ngạn Chất và Kỷ Mẫn Nhân lần lượt ngồi hai bên trái phải hắn. Còn đám người Nhạc Phi thì ngồi ở sau cùng.



Lý Kỳ lên tiếng:



- Chiết tướng quân, mười vị huynh đệ đó của ta hiện vẫn ổn chứ?Chiết Ngạn Chất có chút hối lỗi nói:



- Ta đã cho ngươi đi thả họ ra rồi.



- Hình như không chỉ là bọn họ đâu.



Chiết Ngạn Chất sửng sốt, liền nói:



- Không sai, ngoài họ ra, chúng ta còn bắt được ba nhóm người, tổng cộng là 56 người. 




Kỷ Mẫn Nhân và Chiết Ngạn Chất khong khỏi ngơ ngác nhìn nhau. Kỷ Mẫn Nhân có chút không biết nên nói thế nào, liền nói:



- Không thể chứ, từ cuối năm ngoái tới đầu năm nay ta liên tiếp dâng lên ba đạo tấu chương, nhưng đến nay vẫn không có hồi âm.



- Hả?



Lý Kỳ sửng sốt, nói:



- Chuyện này kỳ lạ thật. Hoàng thượng không nhận được tấu chương của ngươi! Trong triều cũng không ai biết chuyện này.- Cái gì? Không không nhận được?



Kỷ Mẫn Nhân kinh ngạc thất sắc.



Chiết Ngạn Chất cũng mờ mịt, nói:



- Chuyện chuyện này rốt cuộc là thế nào?



Đau đầu!



Lý Kỳ cảm thấy đầu óc căng lên.



Lý Kỳ vốn cho rằng lúc này cũng đã hiểu được chân tướng sự việc, nhưng không ngờ sau khi biết được đầu đuôi câu chuyện lại khó càngthêm khó. Chân tướng cách hắn càng ngày càng xa. Mặt khác, người liên quan tới dường như cũng ngày càng nhiều.



Mười vạn thạch lương thực biến thành hai vạn thạch. Sự chênh lệch này quả thực không phải lớn bình thường, mà tấu chương của Kỷ Mẫn Nhân lại như đá ném xuống biển. Rõ ràng là có người tham ô lương thực giúp nạn thiên tai, nhưng trong triều có người có được khả năng lớn như vậy có được mấy người chứ? Chỉ một bàn tay cũng đủ đếm rồi.



Trong đầu Lý Kỳ căng lên vì suy nghĩ, sắc mặt ngày càng trầm trọng. Những người này đều không phải dễ chọc đến. Một khi xuất hiện bất kỳ sai lầm nào, như vậy hắn có lẽ cũng không thể may mắn thoátkhỏi. Đây vẫn chỉ là điều tiếp theo, quan trọng là hiện tại hắn còn được dựa vào một số người trong đó. Xuất phát từ đại cục, hắn tuyệt đối không động tới những người đó được!



Tra? Hay là không tra? Tra thế nào?



Rõ ràng, Lý Kỳ lại một lần nữa bị rơi vào cảnh lưỡng nan.



Nhạc Phi bỗng lên tiếng:



- Bộ soái, trong chuyện này nhất định là có người tham ô quân lương. Điều này ở Đại Tống ta đã không phải là lần đầu tiên rồi.Đây đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Nhưng lời này được nói ra từ miệng Nhạc Phi, đó cũng là trong tình trong lý. Dù sao trong mắt y không thể chứa nổi một hạt cát.