Bách Luyện Thành Thần

Chương 172 : Hàn ý thủy châu

Ngày đăng: 12:57 30/04/20


La Chinh này có phải không biết rõ đối thủ của hắn là ai không? Hoặc có lẽ không biết rõ thực lực của bảy đại sĩ tộc? Hắn giống như chẳng hề coi Bùi Hận ra gì vậy.



Chấp sự Tào có chút hối hận, đáng lẽ lão nên giải thích cụ thể với La Chinh hơn một chút, giải thích tường tận về thân phận của Bùi Hận, để hắn hiểu rõ đối với đệ tử bình dân thì sĩ tộc là con quái vật lớn không thể trêu chọc. Nhưng chỉ chốc lát sau, chấp sự Tào liền hiểu được, lão giải thích cũng vô dụng. La Chinh biết rõ thân phận của Bùi Hận, nhưng hắn thật sự không coi Bùi Hận ra gì!



Nghe lời La Chinh nói, trong mắt Mạnh Thường Quân cũng lộ vẻ kinh ngạc. Nói thật, khi La Chinh đứng bên cạnh hắn nói mấy lời này, hắn quả thật có chút cảm động. Dù sao La Chinh cũng biết vừa rồi chính mình vì giúp đỡ hắn mà đối đầu với một cường giả Tiên Thiên Đại Viên Mãn, hắn đã không chút do dự, không hề đắn đo mà đứng ở bên cạnh mình.



Nhưng La Chinh cũng quá kiêu ngạo, căn bản không coi Bùi Hận ra gì…



Lúc ở phương Nam, Mạnh Thường Quân từng được chứng kiến dáng vẻ kiêu ngạo của La Chinh. Lúc ấy La Chinh chưa phải cao thủ Tiên Thiên, thực lực mới dừng chân ở cảnh giới Nửa Bước Tiên Thiên mà thôi. Nhưng hắn dám lợi dụng linh hồn để tấn công, làm cho Hạ Thiên Thành, một cao thủ Tiên Thiên Tứ Trọng, bị thương, thậm chí còn thẳng thừng nhạo báng hắn múa rìu qua mắt thợ!



Thế nhưng đối thủ trước mắt lại khác biệt một trời một vực với Hạ Thiên Thành.



Đầu tiên, so với Hạ Thiên Thành, sự chênh lệch về thực lực của La Chinh và Bùi Hận càng lớn!



Còn nữa, bối cảnh của Bùi Hận và Hạ Thiên Thành không giống nhau. Bối cảnh của Hạ Thiên Thành không lớn, cũng là từ một đệ tử bình dân đi lên, nhưng Bùi Hận này thì không như thế, gã là con trai trưởng của Vị Thủy - Bùi gia!



Lúc ấy Hạ Thiên Thành e ngại bối cảnh của Mạnh Thường Quân, lại thêm áp lực từ Cẩu Hàn Thiên nên còn có thể nén nhịn.



Nhưng bây giờ thì sao? Chọc giận Bùi Hận thì có ích gì?



Bùi Hận biến sắc, gương mặt khôi ngô trở nên đỏ bừng, hiển nhiên đã giận đến cực hạn. Nhưng kỳ lạ ở chỗ màu đỏ trên gương mặt gã đột ngột tan biến, đồng thời trên đỉnh đầu lại xuất hiện một làn sương mù màu đỏ. Lập tức, sắc mặt của gã trở lại bình thường.



Hiển nhiên, Bùi Hận đã dùng một loại công pháp kỳ lạ để làm tiêu tan cơn giận của mình.



Cơn giận đã tiêu tan, nhưng không có nghĩa gã sẽ tha cho La Chinh. Để giữ tâm tính bình ổn, rất nhiều võ giả đều sử dụng phương pháp đặc biệt để giải tỏa sự khó chịu của mình.




Mạnh Thường Quân là người của Mạnh gia, không thể giết, nhưng gã có thể hung hăng mà dạy dỗ một trận. Còn thằng nhóc không biết trời cao đất rộng bên cạnh thì hôm nay chắc chắn phải bỏ mạng nơi đây.



Dưới một kiếm của Bùi Hận, có vô số quả bóng nước bắn ra. Dưới ánh mặt trời, chúng tỏa ra hào quang trong suốt lấp lánh, tạo thành một tấm lưới lớn chặt chẽ, bắn về phía La Chinh và Mạnh Thường Quân.



Chân nguyên hóa thành giọt nước, thoạt nhìn giống hệt như nước bình thường, nhưng dù là Mạnh Thường Quân hay La Chinh đều biết rõ, nước này tuyệt đối không thể chạm vào!



“La Chinh, tránh ra!”



Mạnh Thường Quân căng thẳng nắm chặt bảo kiếm trong tay, nhắm thẳng vào những quả bóng nước kia, từng tia kiếm quang màu đỏ thẫm không ngừng lóe lên.



Mỗi khi có một tia kiếm quang va chạm vào những quả bóng nước, nó liền vỡ tung ra, tức khắc tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo cực độ, trong nháy mắt liền phồng to thành những quả cầu băng, nặng nề đập xuống nền đất. Ngay cả chiếc bàn đá xanh cứng rắn cũng bị những quả cầu băng đó đập thành bột phấn.



Đám bóng nước này ở trong không trung đã có uy lực kinh người như vậy, nếu nổ tung ngay trên thân người thì không biết sẽ đạt hiệu quả thế nào?



Tốc độ múa kiếm của Mạnh Thường Quân rất nhanh, kiếm quang không ngừng chớp lóe, đám bóng nước liên tiếp vỡ tung trong không khí.



Nhưng Bùi Hận lại phóng ra càng nhiều bóng nước hơn, dù trong chớp mắt Mạnh Thường Quân có thể làm nổ tung mấy chục bóng nước, nhưng vẫn còn mấy trăm quả bóng nước đang bay tới tấp về phía hắn.



Song hiện giờ, Mạnh Thường Quân gần như không còn lựa chọn nào khác. Giờ phút này, hắn căn bản không rảnh để ý nhiều, chỉ có thể cố gắng múa kiếm nhanh hết mức, cố gắng tiêu diệt đám bóng nước này!



Ngay tại thời điểm Mạnh Thường Quân tập trung đối phó đám bóng nước, La Chinh đột ngột vung tay nắm lấy vạt áo của Mạnh Thường Quân. Mạnh Thường Quân không kịp đề phòng, cả người bị một sức mạnh không thể ngăn cản kéo giật về phía sau, rơi thẳng xuống đất.



Giờ phút này, chỉ có một mình La Chinh đối mặt với những quả bóng nước bay tới dồn dập kia.