Bảo Bối Giá Trên Trời

Chương 295 : Mạnh mẽ thức tỉnh cô

Ngày đăng: 16:21 27/05/20


Editor: Nguyetmai



"Emmm... traiii..."



Hoắc Tam Nghiên quỳ một chân xuống đất, chắp hai tay trước ngực, cầu xin một cách đáng thương:



"Em ở nhà dạy chị đi! Chị sẽ bái em làm thầy giáo, nhất định sẽ cố gắng học thật tốt! Chị không cần em dạy hết tất cả, chỉ cần dạy làm một vài món ăn hàng ngày là được rồi. Em trai... cầu xin em đó."



"..." Hoắc Vân Thâm đen mặt lại. Trong tình huống chị gái nhà mình mê trai đến nỗi làm rơi cả não như thế, anh chắc chắn phải tàn nhẫn đả kích để thức tỉnh chị mình một chút mới được: "Chị Ba, em có một chuyện nhất định phải nói cho chị biết!"



"Em nói đi, chị nghe đây!"



Hoắc Vân Thâm hít một hơi thật sâu rồi thở ra, nói: "Thật ra, Diệp Tầm không thích kiểu phụ nữ như chị đâu, chị đừng lãng phí thời gian với cậu ta nữa."



Hoắc Tam Nghiên nghe xong lời này, lập tức nhảy bật dậy, hoảng hốt hỏi: "Vì sao? Cậu ta không thích chị, vậy thích kiểu phụ nữ như thế nào?"



Nghĩ đến Diệp Tầm, Hoắc Vân Thâm tự nhiên nhớ tới Hứa Hi Ngôn, lấy cô làm ví dụ mà nói: "Cậu ta thích kiểu phụ nữ có dáng vẻ xinh đẹp, thùy mị trang nhã, tính tình tốt, phóng khoáng, có nghĩa khí, lại am hiểu âm nhạc, biết nấu ăn."



Hoắc Vân Thâm cho rằng anh kể ra nhiều ưu điểm của Hứa Hi Ngôn như vậy, chắc chắn Hoắc Tam Nghiên sẽ không thể so sánh nổi. Như vậy, cô nhất định sẽ biết khó mà rút lui.



Nhưng nào ngờ, Hoắc Tam Nghiên nghe xong, đôi mắt lại tỏa sáng: "Ha ha, không phải những điều này là đang nói về chị hay sao?"



"Chị?"




Nhìn tư thế của Hoắc Tam Nghiên, chỉ sợ hôm nay Hoắc Vân Thâm muốn ra ngoài là chuyện không thể.



Hoắc Vân Thâm cũng hoàn toàn bái phục. Anh chẳng còn sức để mà tức giận nữa, bèn điều khiển xe lăn trở về phòng: "Được, để em lấy cho chị tấm thảm."



Hoắc Tam Nghiên: "..."



Cô chỉ nói một chút thôi mà Hoắc Vân Thâm cho là thật?



Thật sự đi lấy cho cô tấm thảm?



M* nó, đây là em trai ruột thịt của mình đấy hả!?



...



Tại Công viên Trò chơi Bái Kinh.



Anh Bảo và Đường Phi Mặc chơi vô cùng vui vẻ. Cho đến giữa trưa, năm người bọn họ giải quyết luôn vấn đề cơm trưa trong quán KFC ở công viên.



Sau bữa ăn, họ nghỉ ngơi một chút, đến buổi chiều lại chơi tiếp.



Mãi cho đến hơn ba giờ chiều, Hứa Hi Ngôn mới định dẫn Anh Bảo về.



Hứa Hi Ngôn đề nghị đi về nhưng Anh Bảo đang chơi rất thích thú, cô bé kỳ kèo hỏi: "Bé Hi, con không thể ở lại chơi một tý nữa sao?"



"Anh Bảo, chúng ta phải về thôi." Hứa Hi Ngôn lắc đầu.



"Vâng ạ!"



Anh Bảo chu miệng nhỏ lên, miệng đồng ý nhưng mắt vẫn nhìn Đường Phi Mặc. Đường Phi Mặc cũng không nỡ để cô bé đi, đành phải hỏi Hứa Hi Ngôn: "Dì Cảnh Hi, lần sau cháu có thể đi chơi với Anh Bảo tiếp được không?"