Bảo Hộ Em Suốt Đời

Chương 124 : Điềm báo

Ngày đăng: 20:37 19/04/20


Sênh Tiêu Mặc đi đi lại lại trong tiên lao, hắn cau mày nhìn bức bình phong che chắn Thiều Nguyệt, ngay cả điệu bộ ung dung phe phẩy quạt trước nay cũng không còn, hắn bất an lẩm bẩm, "Tiểu sư muội à, sao vẫn chưa đi ra vậy?"



Niết ngồi trong tiên lao bình tĩnh mở mắt, "Đâu dễ đến thế, những gì Thiều Nguyệt phải trải qua trong đó còn khó khăn hơn nhiều so với khi độ kiếp thành tiên."



"Cái gì?" Sênh Tiêu Mặc lo lắng, "Rốt cuộc thì tiểu sư muội định làm gì vậy?"



"Cô ta muốn hoàn toàn khống chế Kinh Lôi, đạt tới cảnh giới người kiếm hợp nhất." Niết nhớ về Lôi Hạo.



"Người kiếm hợp nhất ư?" Sênh Tiêu Mặc nhìn Thiều Nguyệt, trên trán cô đã xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng, hơn nữa còn khẽ nhíu mày, tựa hồ cô đang vô cùng đau đớn, Sênh Tiêu Mặc càng trở nên lo âu.



Bấy giờ, một đệ tử Trường Lưu vội chạy vào, "Thế tôn, không xong rồi, Hoa, Thiên, Cốt... Yêu Thần tới!"



Ma Nghiêm xoay người cả kinh, "Hoa Thiên Cốt?" Y không hiểu sao Hoa Thiên Cốt lại tới đây, chẳng lẽ là vì những lời đồn đại kia? Y chắp hai tay sau lưng, nghiêm túc nói, "Đi, đi ra xem thử."



"Vâng." Đệ tử Trường Lưu bám theo Ma Nghiêm đến quảng trường Trường Lưu.



Hoa Thiên Cốt xuất hiện, nhìn Ma Nghiêm trên bậc thang bằng nửa con mắt, lạnh lùng hỏi, "Sư tôn đâu?"



Ma Nghiêm bất mãn với thái độ của Hoa Thiên Cốt, y tức giận nói, "Hoa Thiên Cốt, thái độ của ngươi là sao đấy? Tuy ngươi đã bị trục xuất khỏi Trường Lưu, nhưng chẳng lẽ ngay cả đạo lí tối thiểu là tôn sư trọng đạo ngươi cũng không hiểu ư?"



Hoa Thiên Cốt im lặng chốc lát, nhớ tới Thiều Nguyệt, nàng đành phải thu lại sự tức giận của mình, bình ổn tâm tình bảo, "Xin hỏi Thế tôn, hôm nay sư tôn có còn ở Trường Lưu hay không?"



"Hừ!" Ma Nghiêm nghiêng đầu đáp, "Đúng là mấy ngày trước sư muội đã tới Trường Lưu, bây giờ thì..." Ma Nghiêm nghi ngờ nhìn về phía đệ tử Trường Lưu bên mình.



Đệ tử kia hiểu ý, vội tiến lên thưa, "Bấm Thế tôn, bây giờ Kiếm tôn đang... ở tiên lao..."



"Cái gì?" Ma Nghiêm cả kinh, "Sao sư muội lại ở tiên lao?"



Cơn giận dữ của Hoa Thiên Cốt vừa mới lắng xuống được tí, nay lại sục sôi, nàng phất ống tay áo, một luồng ánh sáng màu hồng thoáng qua, bay hướng tiên lao. Thầm nhủ, quả nhiên bọn họ đã trừng phạt sư tôn rồi, còn nhốt sư tôn vào tiên lao, cho nên đến giờ sư tôn vẫn chưa trở về. Hoa Thiên Cốt không ngừng tự trách, vì thế kiên định nghĩ, sư tôn ơi, Tiểu Cốt tới để đưa người đi đây.



Ma Nghiêm chỉ Hoa Thiên Cốt, bực bội, "Hoa Thiên Cốt, ngươi..." Cuối cùng cũng đành bay theo về phía tiên lao.




Ma Nghiêm hết sức tức giận, "Tử Họa à, nhất định phải nghiêm trị Hoa Thiên Cốt, con bé dám tới vung tay vung chân tại Trường Lưu của ta, không coi Trường Lưu của ta ra gì hết, hừ!"



"Ai da, sư huynh à, Thiên Cốt cũng chỉ sốt ruột thay tiểu sư muội thôi mà." Sênh Tiêu Mặc khuyên nhủ.



Nói đến đây, Ma Nghiêm lắc đầu thở dài, "Sư muội ơi, rốt cuộc muội nghĩ cái gì vậy chứ?"



Bạch Tử Họa rất hiểu ý định của Thiều Nguyệt, cô chỉ đơn giản là muốn bảo vệ Hoa Thiên Cốt, Sênh Tiêu Mặc nói ra những gì mình suy nghĩ, "Tiểu sư muội chỉ muốn bảo vệ Thiên Cốt thôi, chỉ cần còn nắm giữ Hồng Hoang, từ đầu chí cuối, Hoa Thiên Cốt mãi mãi sẽ trở thành đối tượng tranh đoạt của người trong thiên hạ."



"Nhưng chẳng lẽ sư muội có thể bảo hộ nó cả đời được hay sao?" Ma Nghiêm không hiểu, y nhớ về lời đồn đại trước kia, cũng câu "yêu thật lòng" của Hoa Thiên Cốt trong tiên lao, y sinh niềm hoài nghi, "Chẳng lẽ sư muội... thật sự như lời đồn... cùng Hoa Thiên Cốt..." Ma Nghiêm không thể nói, chỉ đập tay vịn ghế một cái, liên tục bảo, "Hoang đường hết mức, thực hoang đường hết mức..."



"Sư huynh, huynh lại nói nhăng nói cuội gì thế, có thể tin vào những lời đồn đại hay sao?" Sênh Tiêu Mặc không tin.



"Lời đồn đại?" Bạch Tử Họa thắc mắc.



"À, như thế này, Chưởng môn sư huynh, gần đây thiên hạ đang lưu truyền tin đồn rằng tiểu sư muội và Thiên Cốt có tư tình..." Sênh Tiêu Mặc kể lể từng tin đồn cho Bạch Tử Họa nghe.



Bạch Tử Họa không khỏi siết tay lại, tình huống chàng không muốn thấy nhất đã xảy ra rồi, từ khi chàng biết chuyện của Tiểu Nguyệt với Hoa Thiên Cốt, chàng cũng hiểu sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày Tiểu Nguyệt phải đối mặt với nó, có điều không ngờ ngày ấy lại đến nhanh như vậy.



Bấy giờ, một đồ đệ Trường Lưu tiến vào, "Bẩm báo Tam tôn, Chưởng môn các phái đã tới Trường Lưu, yêu cầu được diện kiến Tôn thượng, cả Ma quân của ma giới cũng đến."



"Không ngờ Chưởng môn các phái lại tới Trường Lưu nhanh như thế." Sênh Tiêu Mặc hơi kinh ngạc.



"Hừ! Cũng nhờ Hoa Thiên Cốt cả, nếu con nhãi đó không có suy nghĩ không an phận với sư muội thì sao lại có những lời đồn đại nhơ nhuốc kia cơ chứ?" Ma Nghiêm đứng dậy tức giận.



"Sư huynh à, huynh nói gì vậy?" Sênh Tiêu Mặc nhìn Ma Nghiêm, không hiểu lời này của y có ý gì.



"Được rồi," Bạch Tử Họa xen ngang bọn họ, "Ma quân đã tới thì ắt đã có mưu đồ, chúng ta phải đề phòng hơn." Ma Nghiêm và Sênh Tiêu mặc gật đầu đồng ý. Bạch Tử Họa ngước mắt nhìn ra ngoài cửa, bầu trời nơi phương xa ngập mây đen, có vẻ như sắp có mưa to gió lớn rồi, chàng nhíu mày, trong lòng lo lắng không thôi.



--- ------ -----