Bẫy Hôn Nhân: Vợ Trước Ôm Con Chạy

Chương 3173 : Trận quyết chiến giữa sói và cáo [19]

Ngày đăng: 03:22 30/04/20


Bên này người cầm đâu quân Xanh là Cố Tỉ Thành, người cầm đầu quân Đỏ là Lục Nam Phong.



Sở Lạc Nhất thấy hai người họ đến gần. Dường như ngay cả bầu không khí cũng trở nên căng thẳng hơn vào ngay lúc này.



Trung tá vẫn duy trì động tác dương súng khiến Sở Lạc Nhất cảm thấy bất kì lúc nào người này cũng có thể nổ súng với hai người bọn họ.



Cố Tỉ Thành cùng Lục Nam Phong chạy đến, sau đó dừng lại cách nhau ước chừng nửa mét.



“Cáo già, năng lực của cậu không bằng lúc trước rồi.” Lục Nam Phong nhìn người đàn ông phía đối diện liền cười, nói.



“Sợ cậu thua gắt quá sẽ mất mặt thôi!” Cố Tỉ Thành chẳng thèm khách khí phản bác lại một câu.



Lục Nam Phong không để tâm chút nào đối với sự kiêu ngạo của anh, trái lại còn cảm thấy bình thường. Nếu không kiêu ngạo như vậy thì đã không phải là Cố Tỉ Thành.



Lúc này, hai quân Đỏ và Xanh đang sẵn sàng chờ mệnh lệnh cuối cùng.



Sở Lạc Nhất ngồi xổm trong bụi cỏ nhìn hai người bên kia rồi lại nhìn về phía sợi dây. Cáo và sói đấu nhau luôn có một bên thất bại, thế nhưng cô không hy vọng lần này người thất bại lại là Cố Tỉ Thành.



Cố Tỉ Thành và Lục Nam Phong cũng cùng lúc nhìn về phía sợi dây.




Trung tá kia quay đầu, trừng mắt nhìn Sở Lạc Nhất rồi lại nhìn về phía bên kia, nói: “Binh bất yếm trá, cho dù bọn họ có chơi ăn gian cũng không phải việc của tôi.”



“Vậy anh đang làm gì thế?” Sở Lạc Nhất càng thấy khó hiểu hơn.



Trung tá tiếp tục nhìn, hờ hững trả lời cô: “Một lát nữa cô sẽ biết.”



Sở Lạc Nhất: “...”



Cô cảm thấy nhất định là cái người đàn ông này đang giả vờ thần bí đây mà.



Bên kia đánh đến hừng hực khí thế, Sở Lạc Nhất vẫn ngồi một bên nhìn. Thế quái nào mà cô cảm thấy Cố Tỉ Thành nhà mình đến đánh nhau cũng đẹp trai thế chứ lại.



“Thụp...”



Tiếng súng giảm thanh đột nhiên vang lên bên tai khiến Sở Lạc Nhất giật mình quay sang nhìn Trung tá, sau đó lại nhìn về hướng mà anh ta vừa mới nổ súng. Giữa hai sợi dây đột nhiên xuất hiện thêm một sợi dây thứ ba. Sở Lạc Nhất nuốt một ngụm nước miếng rồi nói: “Chỗ này có rắn à?”



“Có không ít đâu.” Trung tá nhàn nhạt nói: “Lúc cô lên núi không gặp phải à?”



Sở Lạc Nhất thấy hai người bên kia thoáng liếc mắt nhìn qua bên này rồi lại cắm đầu đánh nhau liền hiểu ra, rõ ràng bọn họ cũng biết sự tồn tại của vị Trung tá này.



“Không thấy!” Sở Lạc Nhất quả quyết nói, chủ yếu là không có con rắn nào dám tới gần cô cả.



“Thật sao, vậy thì mạng của cô tốt lắm đấy.” Trung tá nói rồi tiếp tục nâng súng nhìn về phía bên kia.