Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1888 : Nằm trên giường há có thể cho người khác yên giấc?

Ngày đăng: 02:33 19/04/20


- Tử Quân, nếu như tôi có thể đề cử một người cho tổ chức, tôi đề cử cậu tiếp nhận ví trí của tôi, thế nào? Diêu Trung Tắc dùng giọng nhàn nhạt nói, nhưng khi lọt vào trong tai lại giống như tiếng sấm với Vương Tử Quân. Hắn dù có không ít suy đoán về mục đích Diêu Trung Tắc mời mình đến gặp mặt, thế nhưng không ngờ đối phương lại nói ra những lời như vậy.



Diêu Trung Tắc tuy bị di dời nhưng nói từ phương diện trình tự, nếu muốn tìm người ở Nam Giang tiếp nhận vị trí bỏ trống, còn phải trưng cầu ý kiến của hắn. Tuy nó chưa chắc sẽ phát huy tác dụng, thế nhưng cũng khá quan trọng.



Tuy lúc này hai người trò chuyện xem như hòa hợp, thế nhưng Vương Tử Quân tuyệt đối không cho rằng mình có lực quyến rũ cực mạnh để cho Diêu Trung Tắc vừa gặp mặt đã có ý nghĩ xóa đi tất cả ân oán. Diêu Trung Tắc muốn đề cử mình, tuyệt đối không là vô duyên vô cớ.



Vương Tử Quân nhìn vẻ mặt Diêu Trung Tắc, hắn hiểu Diêu Trung Tắc cũng không nói đùa với mình. Hắn cũng không lập tức trả lời câu hỏi của đối phương, chỉ nhìn mặt hồ với những son sóng nhộn nhạo, sau đó thản nhiên nói: - Anh cảm thấy tôi có hy vọng tiếp nhận vị trí còn trống đó sao?



- Cậu rất có hy vọng. Diêu Trung Tắc nhìn Vương Tử Quân rồi trầm giọng nói.



- Tuy nhìn từ lý lịch thì cậu căn bản còn hơi kém, thế nhưng sau khi cậu đến Nam Giang phổ biến cải cách nhân sự, cậu đã được phần lớn lãnh đạo tán thành. Cậu chắc chắn là một trong những nhân tuyển chuẩn bị tiếp nhận vị trí của tôi. Diêu Trung Tắc dùng ngôn từ chuẩn xác nói.



Tuy Diêu Trung Tắc nói chỉ là một dự đoán, thế nhưng Vương Tử Quân biết với kinh nghiệm của đối phương, lời nói này cũng không phải vô căn cứ. Đồng thời hắn hiểu được chính mình có lẽ là một nhân tuyển của lãnh đạo tuyến trên.



- Hy vọng của cậu là không nhỏ, nếu như được tôi đề cử, như vậy hy vọng chiến thắng của cậu sẽ lớn hơn một chút.



Vương Tử Quân cũng không lên tiếng, hắn lẳng lặng nhìn Diêu Trung Tắc, hy vọng có thể nhìn thấy trên mặt đối phương có một thứ gì đó.



Nhưng Vương Tử Quân căn bản là thất vọng, trên mặt Diêu Trung Tắc vẫn chỉ là nụ cười nhạt, căn bản không làm cho người ta thấy được có gì đó khác thường. Lúc này Vương Tử Quân mới cảm thấy Diêu Trung Tắc vẫn là Diêu Trung Tắc như ngày nào.



Phó bí thư tỉnh ủy với vị trí trưởng phòng tổ chức tỉnh ủy của Vương Tử Quân tuy chỉ là một bậc thang ngắn, thế nhưng bậc thang này đại biểu cho vị trí lãnh đạo thứ ba tỉnh ủy Nam Giang. Diêu Trung Tắc không tin Vương Tử Quân không động tâm với vị trí này, chỉ cần Vương Tử Quân động tâm thì nước cờ tiếp theo của hắn sẽ dễ dàng thành công hơn.
- Nằm trên giường há để cho người khác ngủ được? Diêu Trung Tắc dùng giọng trầm thấp nói một câu, sau đó tươi cười nhìn Vương Tử Quân: - Bọn họ cũng không giống như tôi, sau lưng bọn họ đều có trợ lực giúp đỡ, nếu cậu muốn chơi trò cân đối với bọn họ, như vậy không phải là lựa chọn tốt.



Lúc này Diêu Trung Tắc nói rất đúng trọng điểm, căn bản là nói đến những mặt có hại. Tuy hắn nói cũng không phải thật lòng muốn tốt, thế nhưng lại làm cho mặt hồ bùng sóng. Nếu chọn một vị phó bí thư tỉnh ủy từ trong số nhân tuyển ở Nam Giang, dù là Lý Thừa Uyên hay Hoắc Quang Lĩnh cũng không cho phép phòng tổ chức quá độc lập dưới sự lãnh đạo của mình, cho dù hai bên có giao tình thế nào cũng là như vậy.



Dù ấn tượng tốt của Vương Tử Quân về Diêu Trung Tắc đã hoàn toàn biến mất, thế nhưng hắn cũng không thể nói ý nghĩ của Diêu Trung Tắc là không đúng. Hắn khẽ gật đầu, xem như tán thành ý nghĩ của đối phương.



Diêu Trung Tắc nhìn thấy Vương Tử Quân gật đầu mà cảm thấy mình còn cơ hội, hắn dùng giọng hầu như dồn dập nói: - Thế cho nên Tử Quân cậu nên chủ động cho ra phương thức nào đó tiếp nhận vị trí phó bí thư tỉnh ủy còn trống.



- Còn có một biện pháp, tôi có thể đổi người. Vương Tử Quân trầm ngâm một lát, sau đó nói ra đáp án của mình.



Vương Tử Quân trầm ngâm một lát, hắn cảm thấy Diêu Trung Tắc sắp nói ra vấn đề, thế nhưng cuối cùng vẫn thu lại lời nói của mình. Nếu với năng lực của hắn hiện tại mà tiến lên làm phó bí thư tỉnh ủy. chắc chắn hắn sẽ là trọng điểm trong tranh chấp giữa Diệp Thừa Dân và Chử Vận Phong.



Tuy bây giờ Vương Tử Quân không tính là người đơn thương độc mã ở Nam Giang, thế nhưng hắn vẫn có những phỏng đoán chính xác cho mình. Bây giờ điều hắn cần làm làm súc tích lực lượng, không phải là cố gắng tiến lên chém giết.



- Bí thư Diêu, tôi hẹn đi câu cá với bí thư Đậu, ngài có muốn cùng đi không? Vương Tử Quân nhìn đồng hồ rồi nói ra lời mời với Diêu Trung Tắc.



Diêu Trung Tắc nhìn vẻ mặt của Vương Tử Quân, nào không rõ đối phương cũng không mời mình đi? Vương Tử Quân đang truyền lại một tin tức, đồng thời đó là tin tức mà làm cho lòng hắn không thoải mái. Hắn đã hiểu ý nghĩ của Vương Tử Quân, hắn trầm ngâm giây lát rồi nói: - Tử Quân, tôi cũng không đi câu cá, hy vọng sau này...Vẫn là không gặp thì hay hơn.



Diêu Trung Tắc nói dù không quan tâm nhưng lại có chút ảm đạm. Sau này sẽ không gặp, những lời này ngoài vẻ quyết liệt thì còn mang theo chút oán hận.