Bí Thư Trùng Sinh

Chương 2106 : Kẻ khôn khéo giấu miệng trong lòng, kẻ ngu xuẩn đặt suy nghĩ ra bên ngoài (2)

Ngày đăng: 02:35 19/04/20


Đáng lý ra hai bên cũng không có vấn đề gì cả, thế nhưng có lẽ vì trước kia là tướng bại trận trong tay của Lý Bạch Vũ, thế cho nên người này lúc nào cũng gây khó khăn cho hắn. Đặc biệt là sau khi hắn thua và rời khỏi Linh Long, người này càng tỏ ra quá mức.



Bây giờ thì tốt, một cơ hội tốt như vậy nếu như Lý Bạch Vũ không lợi dụng một chút, chẳng phải làm cho người ta mắng ngu dốt sao?



Trong đầu lóe lên ý nghĩ như vậy, Lý Bạch Vũ trầm giọng nói: - Người kia là Trương Tề Bảo, vừa rồi anh có nhìn thấy người đi ra gọi thư ký trưởng Trương Tề Bảo đi vào hay không? Nếu tôi đoán không lầm thì người đó chính là bí thư Vương Tử Quân, nếu không anh thử nghĩ mà xem, có ai ở trong thành phố Rừng Mật này có năng lực lớn như vậy, có thể nói một câu để thư ký trưởng Trương Tề Bảo phải quay về?



Thành Thông càng cảm thấy mồ hôi vã ra như tắm, sau khi xác định được thân phận của Trương Tề Bảo thì hắn cảm thấy rất sợ hãi, đừng nói là biết được có cả Vương Tử Quân ngồi trong kia. Chỉ cần bí thư Vương mở miệng, đừng nói là hắn, cho dù là lãnh đạo thượng cấp cũng cực kỳ khốn khổ.



- Vậy phải làm sao bây giờ? Chuyện này phải làm sao đây? Thành Thông cảm thấy luống cuống tay chân, hắn nghĩ đến phương diện vừa rồi Trương Tề Bảo rất khách khí với Lý Bạch Vũ, thế là giống như nắm bắt được cây cỏ cứu mạng, nhanh chóng đứng lên nói: - Anh Bạch Vũ, vừa rồi tôi thấy thư ký trưởng Trương rất quen thuộc với anh, mong anh giúp tôi một tay, cho tôi một cơ hội giải thích với thư ký trưởng Trương.



Lý Bạch Vũ nghe thấy lời nói của Thành Thông thì không khỏi ngây cả người, tuy hắn có quen biết với Trương Tề Bảo thế nhưng vừa rồi cũng chỉ là vì đối phương nể mặt mình mà thôi, dù sao hắn cũng tự hiểu tình huống của mình bây giờ là như thế nào. Trương Tề Bảo dựa vào cái gì để nể mặt hắn? Vừa rồi hai bên trò chuyện chẳng qua là vì có quen biết trước đó mà thôi.



Khi Lý Bạch Vũ đang do dự thì vợ của Thành Thông đã nói: - Anh Bạch Vũ, Thành Thông là người ngốc nghếch, mong anh giúp đỡ một lần, có phải vậy không Hiểu Đồng?



Lỗ Hiểu Đồng là một người công tác trong ban hành chính tỉnh, thế nhưng chỉ có nhiệm vụ ở phòng văn kiện, căn bản không hiểu nhiều về phương diện quan trường. Lúc này nàng nghe thấy Thành Thông van nài chồng mình, thế là không khỏi sinh ra cảm giác hãnh diện.




Nếu Lý Bạch Vũ không đồng ý cũng không hay, vì có nhiều người ngồi nơi đây, nói vậy là không nể mặt Thành Thông, còn biểu hiện mình là người quá kiêu căng, thế cho nên lúc này hắn cảm thấy rất khó khăn.



Khi Lý Bạch Vũ đang do dự thì Triệu Hiểu Bạch đã trầm giọng nói: - Lãnh đạo chúng tôi chỉ yêu cầu đồng chí Lý Bạch Vũ đi sang nói chuyện, những người khác không cần phải đi theo.



Thành Thông là phó đội trưởng chi đội hình sự trinh sát của cục công an thành phố, có thể nói là một người phát triển khá tốt, dù là đi đến đâu cũng được người ta nể mặt. Hắn biết rõ người ngồi bên kia là Trương Tề Bảo, thế nhưng hắn cũng không dám nói bất kỳ điều gì, chỉ có thể đưa mắt nhìn Lý Bạch Vũ chuẩn bị lên tiếng.



Lý Bạch Vũ thấy Triệu Hiểu Bạch nói lời giải vây cho mình thì cảm thấy rất vui mừng, thế nhưng biểu hiện vẫn an ủi Thành Thông: - Tôi sẽ đi gặp mặt lãnh đạo, có cơ hội nhất định sẽ nhắc đến chuyện của anh.



Thành Thông khẽ gật đầu, hắn đưa chai rượu Mao Đài trong tay cho Lý Bạch Vũ, sau đó dùng giọng kính nhờ nói: - Bạch Vũ, anh nhất định phải giúp đỡ tôi, tất cả cũng là vì cái miệng hại cái thân.



Lý Bạch Vũ cũng không quan tâm đến lời nói cảm khái của Thành Thông, hắn cầm lấy chai rượu đi theo Triệu Hiểu Bạch ra khỏi phòng. Hắn chợt cảm thấy mình sinh ra cảm giác khác thường, giống như chỉ cần đi qua cánh cửa này thì mình sẽ phá vỡ một hàng rào khó chịu.



Vương Tử Quân quyết định ngài mai hoặc ngày mốt sẽ đi về thủ đô, thế nên hắn muốn nhanh chóng giải quyết những chuyện tương quan, vì vậy sau khi nghe nói Lý Bạch Vũ ở bên cạnh thì yêu cầu Triệu Hiểu Bạch sang mời.