Bí Thư Trùng Sinh
Chương 2432 : Quan hệ là thứ khá rắc rối (1)
Ngày đăng: 02:39 19/04/20
Vương Tử Quân nhìn ông chủ quán có vài phần quan tâm đến mình, hắn không khỏi nâng kính lên nói: - Ông chủ, không có chuyện gì, tôi vừa rồi nghe nói anh ta là chủ tịch, anh ấy là chủ tịch xã này sao?
- Là phó chủ tịch xã, điều này là thật, người này một ngày không thèm đi làm thế nhưng lại luôn nắm lương trong tay. Ông chủ Triệu nói rồi dùng giọng chán ghét lên tiếng: - Thật sự hùng mạnh hơn rất nhiều đám dân đen khổ sở chúng tôi.
Vương Tử Quân còn định hỏi thêm vài câu thì bên ngoài truyền đến tiếng dừng xe, ngay sau đó đã có người đồng thanh nói: - Ai đánh nhau ở đây? Không biết chúng tôi đang cố gắng đảm bảo trị an xóm làng sao? Dám đánh nhau gây rối trật tự, cần phải xử lý thật nghiêm.
Sau khi nghe được âm thanh này thì vẻ mặt ông chủ Triệu chợt biến đổi, hắn nói với Vương Tử Quân: - Anh bạn, lần này chỉ sợ là phiền toái lớn. Anh bạn nên nghe lời tôi, lát nữa nói vài lời tốt đẹp, bồi thường chút tiền, dàn xếp ổn thỏa cho xong.
- Tôi biết rồi. Vương Tử Quân nâng kính của mình lên rồi cười với những lời đầy hảo ý của ông chủ Triệu.
Anh Lý đi đầu, phía sau có ba tên đàn ông mặc tragn phục cảnh sát, tên cảnh sát đi trước có bộ dạng béo tốt, hắn vừa đi vừa nói: - Chủ tịch Lý, là ai đánh người ở nơi đây? Lần này nhất định phải xử lý thật nghiêm.
- Đồn trưởng Triệu, chính là hắn ta. Anh Lý nhìn thoáng qua Vương Tử Quân rồi chỉ về phía Hà Kiếm Thành.
Hà Kiếm Thành lúc này cũng có chút không yên, tất nhiên không yên không phải là vì ra tay đánh người. Công tác của hắn chủ yếu là bảo vệ Vương Tử Quân, ra tay với người ta không có vấn đề. Hắn sợ chủ tịch Vương mất hứng, sự việc vốn vui vẻ lại thành ra như vậy.
- Đưa hắn ta đi. Đồn trưởng Triệu nhìn qua Hà Kiếm Thành rồi nói với hai tên cảnh sát đi sau lưng mình. Hai tên cảnh sát đi sau nghe lệnh của lãnh đạo thì nhanh chóng đi về phía Hà Kiếm Thành.
Lúc này tiểu đội trưởng Lý chợt đỏ mặt tía tai, hắn cảm thấy mình căn bản không có thể diện, thế là không khỏi căng mặt lớn tiếng nói: - Anh Triệu, chuyện này xanh xem rồi xử lý, có một vấn đề tôi phải nhắc nhở anh, đó là bây giờ phải phá án theo đúng quy định.
Gương mặt đồn trưởng Triệu chợt biến đổi, hắn vừa rồi sở dĩ lên tiếng giúp đỡ tiểu đội trưởng Lý cũng là vì hai bên cùng hệ thống, nhưng không ngờ đối phương không cảm kích mình, ngược lại còn nói ra những lời như vậy.
- Đội trưởng Lý, đồn công an chúng tôi xưa nay phá án đều theo đúng quy định. Đồn trưởng Lý nói rồi quay sang hai tên cảnh sát: - Đưa người này về đồn thẩm vấn.
- Đồn trưởng Triệu, chuyện ẩu đả đánh nhau không nên nghe lời một phía, công việc quan trọng nhất của anh là phá án, anh nên hỏi thăm tất cả mọi người ở đây cái đã. Đội trưởng Lý nhìn thoáng qua Hà Kiếm Thành rồi dùng giọng cứng nhắc nói.
Đồn trưởng Triệu cố nén lửa giận trong lòng, thầm nghĩ tên khốn họ Lý kia đúng là một con ruồi làm bẩn nồi canh. Chính mình có ý tốt mời bọn họ đến đây uống rượu, thế nhưng không ngờ đến đây lại bị đối phương đâm chọc.
"Lý Thần Côn anh còn nghĩ rằng mình đang còn ở trong quân ngũ sao? Còn dám nói với tôi những lời như vậy? Nếu anh đã muốn chết, vậy thì đừng trách tôi không nể mặt!" Đồn trưởng Triệu thầm hạ quyết tâm, hắn cười hì hì nói: - Đội trưởng Lý, nếu anh đã nói như vậy, tôi sẽ thực hiện theo lời của anh.
Đồn trưởng Triệu nói rồi quay sang chủ tịch Lý: - Chủ tịch Lý, ngài cũng thấy rồi đấy, còn có lãnh đạo của tôi ở chỗ này, tôi không có biện pháp nào khác, thế nên phải làm phiền anh một chút.
- Hừ. Chủ tịch Lý nhìn thoáng qua Lý Thần Côn, sau đó cầm lấy điện thoại bấm một dãy số rồi nói thẳng: - Anh Ngô à? Tôi là Lý Thắng Hỉ, chỗ này của tôi có chuyện cần phản ánh với anh. Bạn của tôi bị đánh, người của ngài còn yêu cầu phải đưa cả tôi đến đồn công an, ngài nói xem tôi có oan uổng không?