Bí Thư Trùng Sinh

Chương 2726 : Nắm chặt giang sơn không buông lỏng (2)

Ngày đăng: 02:42 19/04/20


Bây giờ không phải là thời điểm để cho lãnh đạo đứng hàng thứ ba trong tỉnh như Văn Thành Đồ lên tiếng, rõ ràng là anh tỏ ra thương cảm và vẫn giấu tâm cơ vào trong túi mà thôi. Nguyễn Chấn Nhạc nghĩ đến đây thì chỉ có thể trả lời theo đúng trình tự với câu hỏi thăm ân cần của Văn Thành Đồ: - Bí thư Văn, tôi nhất định sẽ dựa theo chỉ thị của ngài, sẽ cố gắng làm tốt công tác thực tế.



- Ha ha, chủ tịch Chấn Nhạc cũng không cần nghiêm túc như vậy, chỉ cần làm tốt là được, có gì khó khăn cứ nói với tôi. Tôi không giúp được anh ở những chuyện lớn, thế nhưng những chuyện nhỏ căn bản không làm khó được tôi.



Sau khi nói thêm hai câu khách khí với Nguyễn Chấn Nhạc thì Văn Thành Đồ cúp điện thoại.



Xem ra sau này chính mình muốn lung lạc Nguyễn Chấn Nhạc cũng không phải là chuyện dễ dàng.



- Cốc cốc cốc. Tiếng gõ cửa vang lên, Uông Thanh Minh đi vào trong phòng. Văn Thành Đồ căn bản rất khách khí với Uông Thanh Minh, hắn mời Uông Thanh Minh ngồi xuống đối diện với mình, sau đó mới cười nói: - Trưởng phòng Uông, gần đây phòng tổ chức các anh có vẻ rất bận rộn thì phải.



- Bí thư Văn, sắp đến cuối năm rồi, bây giờ có đủ mọi loại công tác kiểm tra đánh giá, đơn vị chúng tôi thiếu nhân thủ, nhiệm vụ lại nặng nề, thế nên mọi người khó thể nào phân thân được. Uông Thanh Minh tiếp nhận ly trà từ trong tay thư ký của Văn Thành Đồ rồi cười ha hả nói.



Văn Thành Đồ căn bản không có chút hảo cảm nào với Uông Thanh Minh. Hắn là phó bí thư nắm công tác nhân sự, quyền lực của hắn tất nhiên phải xung đột trực diện với Uông Thanh Minh. Hơn nữa nói về phương diện quan hệ, mối quan hệ giữa hắn và Sầm Vật Cương so với giữa Uông Thanh Minh và Sầm Vật Cương căn bản là kém nhau quá xa.



Uông Thanh Minh là trưởng phòng tổ chức, người này nắm giữ công tác của phòng tổ chức, điều này làm cho Văn Thành Đồ sinh ra cảm giác không bằng Uông Thanh Minh. Tất nhiên thì ngoài mặt hai người vẫn bày ra cảm giác cực kỳ hòa hợp.



Sau khi nói vài câu không mặn không nhạt, Uông Thanh Minh nói ra ý nghĩ của mình. Hắn đưa một phần văn kiện cho Văn Thành Đồ rồi nói: - Bí thư Văn, phía ủy ban nhân dân tỉnh đề nghị cho Tần Hoài Chung tiếp nhận vị trí thư ký trưởng văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh.
Lúc này trong đầu Văn Thành Đồ chỉ có ý nghĩ về vị trí chủ tịch thành phố Thanh Chuyên, nếu như có thể sắp xếp người của mình, như vậy địa vị của hắn ở trong tỉnh sẽ càng thêm củng cố.



Nhưng nếu cướp vị trí chủ tịch thành phố Thanh Chuyên từ trong miệng Vương Tử Quân cũng không phải là dễ dàng. Nếu như Sầm Vật Cương có thiên hướng về mình ở sự kiện này, chính mình có năng lực đối chiến với Vương Tử Quân. Nhưng Văn Thành Đồ biết rõ Sầm Vật Cương không có khả năng quá lớn để giúp mình, chỉ có thể đứng trong bóng tối để ủng hộ mình, nhưng như vậy thì có được gì?



Khi Văn Thành Đồ đang điên cuồng suy nghĩ, lúc này tiếng gõ cửa vang lên. Văn Thành Đồ cảm thấy mất hứng vì tiếng gõ cửa làm cho mình thức tỉnh trong lúc đang suy nghĩ đến phương diện mấu chốt, nhưng vị trí của hắn cần phải giữ phong độ.



Văn Thành Đồ nhìn thư ký đi vào trong phòng mà trầm giọng hỏi: - Có chuyện gì không?



- Bí thư Văn, nơi đây có một lá thư nặc danh, mời ngài xem qua. Thư ký nói rồi đưa bức thư cho Văn Thành Đồ. Khi nghe nói đó là thư nặc danh thì Văn Thành Đồ có chút không thoải mái, hắn thầm nghĩ, anh giao cho tôi một bức thư nặc danh, có phải là muốn khảo nghiệm trí thông minh của tôi không?



Tuy Văn Thành Đồ cảm thấy bực mình nhưng vẫn phải nhận lấy lá thư. Sự thật chứng minh hắn đã nghi oan cho thư ký của mình, xem ra khi mà chưa hiểu rõ chi tiết sự việc thì không nên hành động vội.



Bức thư nặc danh đã được mở, vì đó là án lớn nên thư ký mới đưa đến cho Văn Thành Đồ xem xét. Nội dung của bức thư nói về người phụ trách xây dựng tòa nhà cao ốc của thư viện tỉnh có nhận tiền của đơn vị thi công. Tuy tên bên trong bức thư là giả, thế nhưng chứng cứ lại xác thực, rất rõ ràng.



Ví dụ như đưa bao nhiêu tiền, ở địa điểm nào đều được ghi lại rõ ràng, điều này làm cho Văn Thành Đồ có vài phần khẳng định tính chân thật của bức thư.