Boss Cuồng Vợ Yêu

Chương 11 : Đêm ngủ không yên

Ngày đăng: 09:47 30/04/20


Qua vài phút mà vẫn chưa thấy anh ta ra ngoài lúc này cô bắt đầu có chút lo lắng không biết là anh ta đang làm gì ở trong đó nữa! Rốt cuộc cũng phải lết chân đứng trước cửa phòng tắm rồi nhẹ nhàng áp tai vào cánh cửa lắng nghe tiếng động bên trong



"Nè...Bạch Tử Ngôn anh làm gì ở trong đó mà lâu vậy?"



Đáp lại cô vẫn không một tiếng trả lời, tâm trạng cô đột nhiên trầm xuống, cô nghi ngờ nhìn vào cánh cửa sau đó lại cố gắng nghe thật kĩ xem



"Có nghe tôi nói gì không vậy? Bạch Tử Ngôn?"



Tay cô bắt đầu không tự chủ được mà gõ lên cửa, tiếng rõ cửa vang khắp nhà sau đó là một loạt câu nói của Diệp Tử Ái



"Anh có bị làm sao không vậy? Nếu anh không trả lời là tôi xông vào đó nha! Bạch Tử Ngôn anh nghe thấy không?"



Sự kiên nhẫn cuối cùng cũng không còn Diệp Tử Ái bắt đầu nắm chốt cửa chuẩn bị tư thế mở đúng lúc này bên trong lại đồng điệu mở cửa ra, cả người Diệp Tử Ái mất đà ngã về phía trước. Đôi mắt mở to đầy bất ngờ chỉ kịp kêu lên một tiếng



"Á..."



Bạch Tử Ngôn bên trong không chịu nổi tiếng ồn của cô mới mở cửa toan định nói thì lại bị cô ngã vào người, theo phản xạ tự nhiên anh lập tức ôm lấy eo cô đỡ lấy, tầm mắt nhìn xuống cô gái nhỏ trong lòng ngực anh đầy vẻ ngạc nhiên, cô gái này cứ hết lần này đến lần khác đụng chạm vào cơ thể anh như vậy thì hỏi làm sao anh không nổi thú tính đàn ông cơ chứ?



Diệp Tử Ái tưởng như sắp bị té ra sàn nhà thì may mắn cô bám vào được thứ gì đó rắn chắc nhưng lại có chút ướt? Sau khi trấn an được bản thân rồi cô mới từ từ ngẩng đầu nhìn lên thì thấy gương mặt Bạch Tử Ngôn đang nhìn chằm chằm vào cô kế tiếp đó cô di chuyển tầm mắt xuống dưới thì thấy hai tay mình đang chạm vào cơ ngực trần của anh. Cơ thể Bạch Tử Ngôn lúc này chỉ quấn đúng một chiếc khăn tắm màu trắng ngang hông, cả người còn đọng lại chút nước! Hình như là anh ta mới tắm xong?



Đầu cô đột nhiên bị ai đó đánh vào choang một tiếng sau đó cô hốt hoảng toan đứng thẳng dậy thì lại bị Bạch Tử Ngôn siết chặt chiếc eo nhỏ không để cô trốn đi, giọng nói ma quỷ ghé sát vào vành tai mẫn cảm của cô mà đùa nghịch



"Em nôn nóng vậy sao? Lại còn tính xông vào nữa cơ..."



Cô chỉ là nghi ngờ anh ta xảy ra chuyện gì thôi mà! lỡ như anh ta nằm trong đó thì cô biết phải làm sao? Ai biết được rằng anh lại còn tự nhiên như không ở nhà cô đi tắm?



"Tôi tưởng anh xảy ra chuyện gì nên mới tính xem thử thôi"



Vậy sao? Hai tay Bạch Tử Ngôn bắt đầu hư hỏng xúc tác dưới vòng eo nhỏ nhắn của cô làm anh cảm thấy nóng rát dần di chuyển lần mò vào trong áo của cô vuốt nhẹ tấm lưng nhẵn nhụi mềm mại. Vẻ mặt gian xảo không chút đàng hoàng tiếp tục trêu ghẹo cô



"Lo lắng cho tôi vậy sao? Hửm?"



Cả cơ thể cô bị anh làm cho căng cứng tựa như sợi dây đàn sắp đứt làm đôi, hai tay chống trước ngực anh cũng theo tự nhiên phản kháng đẩy ra



"Ai lo cho anh chứ? Mau thả tôi ra..."



Chậc chậc



"Em cũng thật là khiến người ta cảm thấy đau lòng! Rõ ràng là rất lo cho tôi còn cứng đầu không nhận...em xem như vậy có đáng bị phạt không?
Diệp Tử Ái khó khăn lên tiếng, loại cảm giác này rất ngứa ngáy khó chịu không hiểu vì sao cơ thể cô bắt đầu phản kháng uốn éo né tránh nụ hôn của anh. Xúc cảm dưới làn da của cô càng thêm kích thích Bạch Tử Ngôn di chuyển dần lên phía trên tham lam mút lấy chiếc cổ trắng ngần, xương quai xanh khiêu gợi bàn tay thành thục khám phá hết trên cơ thể cô không chút thương tiếc, giọng nói thô ráp đã sớm khàn đặc vì nhuốm màu dục vọng khó khăn nói



"Tử Ái...Tôi cần em! Hãy để em thuộc về tôi đêm nay được không?"



Đầu Diệp Tử Ái lúc này như đang ở chín tầng mây loại chuyện như thế này cô chưa từng trải qua càng không có kinh nghiệm chỉ bất lực vũng vẫy đẩy anh ra. Nhưng sức lực của cô thì làm sao mà chống lại được thân hình cao lớn đang đè áp lên cô cơ chứ!



"Anh đừng có làm bậy...Mau buông tôi ra đi...xin anh đó Bạch Tử Ngôn "



Lời nói đầy tuyệt vọng như cố gắng đánh thức bản thân của Bạch Tử Ngôn nhưng lần này anh đã đi quá xa rồi không thể nào dừng lại được! Ngay cả bản thân anh lúc này cũng không thể nào ngăn được mình chiếm lấy cô.



Cơ thể tuyệt đẹp ẩn hiển dưới bóng tối Bạch Tử Ngôn cuốn lấy đôi môi căng mọng của cô thỏa sức trêu đùa, chẳng mấy chốc chiếc áo ngủ cũng bị anh cởi ra quăng xuống đất không chút thương tiếc. Chiếc áo lót màu đen viền ren đầy quyến rũ đập ngay vào mắt anh nó đang bao trùm lấy hai đôi đồi bồng cao ngút tuyệt đẹp. Diệp Tử Ái như không còn thứ gì che đậy liền kêu lên một tiếng



"Á..."



Hai tay theo phản xạ che chắn trước ngực "Sao anh lại vô sỉ như vậy? Anh có biết là anh đang làm gì không?"



Bạch Tử Ngôn hung hăng bắt lấy tay cô cố định trên đầu, gương mặt cường ngạo lạnh lẽo cúi sát xuống gần môi cô lướt nhẹ như không



"Tôi biết là bây giờ em đang rất tức giận nhưng em yên tâm đi một lát nữa thôi em sẽ cảm thấy thích cảm giác này"



"Hạ lưu" Diệp Tử Ái cắn răng tức giận nhìn anh mắng một tiếng



Bạch Tử Ngôn không giận còn cười bàn tay trêu đùa vuốt nhẹ thân thể tuyệt mỹ của cô "Để tôi cho em biết như thế nào là hạ lưu"



Nói rồi anh hung hăng chiếm lấy môi cô ra sức mút lấy, đôi môi anh đào bị anh làm cho đau rát cô cố gắng cắn chặt răng để anh không thể nào chen vào miệng cô được nhưng làm sao anh không biết ý đồ của cô được chỉ một vài động tác dưới tay đã khiến cô trừng mắt thét lên ngay lập khi cô mở miệng anh đã ngang ngược len lỏi vào cảm thụ vị ngọt ngào của cô



"Ưm...Đáng chết!..Ưm"



Diệp Tử Ái bất lực phản kháng trong vô vọng, đôi mắt long lanh nhìn vào không trung lúc này ở khóe mắt dâng lên một tầng sương mỏng sau đó là một giọt nước xinh đẹp rơi xuống



Bạch Tử Ngôn đột nhiên ngẩn người anh nhìn vào người con gái nằm bất động dưới thân không chút phản ứng, đáy lòng đột nhiên trùng xuống. Cô lại khóc sao? Lần trước cô cũng đã khóc khi anh sắp cưỡng ép cô và đến lần này cũng vậy! Anh thật sự rất khó chịu sao cô phải khóc chứ? Thuộc về anh cô chán ghét như vậy sao? Ngay khi anh sắp có được cô thì cô lại không chút biểu cảm thờ ơ nhìn anh! Cảm giác này còn khó chịu hơn gấp bội lần.



Bạch Tử Ngôn chần chừ giơ tay lên lau đi giọt nước mắt của cô, anh không còn hung hăng vồ lấy cô như trước nữa mà một lần nữa lại nhẹ nhàng cẩn thận



"Tôi xin lỗi!...Em đừng khóc, nhìn bộ dạng này của em tôi thật sự không cam lòng"



Diệp Tử Ái trách móc đánh vào ngực anh trút hết sự bực tức lúc nãy "Tại sao anh cứ phải ép buộc tôi như vậy? Tôi đã làm gì sai với anh sao? Tại sao hết lần này đến lần khác đều làm tôi rơi nước mắt chứ?"