Boss Hung Dữ
Chương 1702 : Em không chịu đựng nổi nếu mất anh lần nữa
Ngày đăng: 16:17 27/05/20
"Đừng ăn, khó nuốt lắm… Sao anh cứ cố ăn làm gì?”
Mộ Dung Miên mỉm cười: “Không sao, có phải độc dược đâu.”
Huống chi là đồ cô làm, cho dù có độc anh cũng vui vẻ ăn vào.
Anh nói thầm trong lòng như thế. Ở đời này, anh chưa từng nghĩ có thể được ăn món cô làm, nay đã được ăn rồi, sao anh có thể không quý trọng chứ?
Anh không phải ăn hương vị mà là thưởng thức tâm ý của cô.
Trước kia, ngay cả bát đũa cô cũng không tình nguyện rửa, một Quý Miên Miên không biết phòng bếp là gì lại có thể vì anh mà nấu canh, vì anh học tập nấu nướng, sao anh có thể ghét bỏ những đồ cô làm ra được?
Quý Miên Miên biết tại sao Mộ Dung Miên không nói đồ ăn cô làm khó ăn, cô chọc chọc mì sợi trong bát, nói: “Sau này em sẽ cố gắng làm dễ ăn một chút.”
Cô thật sự không có năng khiếu nấu ăn, có thể làm tới mức này cũng đã là cố gắng rất nhiều rồi.
Mộ Dung Miên xoa xoa đầu cô: “Thế này đã tốt lắm rồi, không cần cố gắng. Nếu em trở nên quá vĩ đại thì anh sẽ không an tâm.”
Trái tim Quý Miên Miên run rẩy, cô ngẩng đầu nhìn vào mắt Mộ Dung Miên, đôi mắt anh đang đầy ý cười.
Cô đã quên mình vào phòng ngủ thế nào, quên ai là người bắt đầu trước, hai người vừa hôn vừa cởi đồ, cho đến khi bị đặt xuống giường thì trên người cô đã không còn một mảnh quần áo nào.
Cô biết lần này không dừng lại được nữa, nhưng vẫn lo lắng nói: “Nhưng… anh có thể không?”
Mộ Dung Miên tách chân Quý Miên Miên ra: “Thử thì biết.”
“Nhưng mà… bác sĩ Lí nói… A…”
Câu nói kế tiếp Quý Miên Miên không nói được nữa, toàn bộ hóa thành tiếng rên rỉ.
Một năm nhớ nhung, một năm quyến luyến, rốt cuộc giờ phút này cũng được bù đắp.
Một hồi ân ái triền miên, trong đêm tối, trong phòng, rốt cuộc Quý Miên Miên không còn cảm thấy cô đơn lạnh lẽo nữa, cô nhẹ nhàng cắn cằm Mộ Dung Miên, thân mình mềm mại như nước cuộn tròn trong lòng anh.
Cô hỏi: “Sau này chúng ta sẽ đều thế này mỗi ngày đúng không?”
Sau cơn triền miên, thanh âm của Quý Miên Miên đã trở nên khàn khàn.
Mộ Dung Miên vuốt ve lưng cô, nhẹ đáp: “Anh muốn còn không được…”
Quý Miên Miên cắn môi, cô không có ý đó, sao anh lại nghĩ thành vậy chứ? Không, anh bây giờ còn hư hỏng hơn cả trước kia nữa.
Cô ghé vào ngực Mộ Dung Miên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo trên người anh, hôn lên đó: “Em không chịu đựng nổi nếu mất anh lần nữa.”