Boss Là Nữ Phụ

Chương 1118 : Thanh xuân có em (12)

Ngày đăng: 22:33 28/04/20


Đám Kim Vũ gánh chịu áp lực đáng sợ đang bao phủ xung quanh, bọn họ bắt đầu đi ra ngoài chạy, ai nấy đều mang trong lòng nỗi căm hận Thời Sênh.



Thời Sênh cũng muốn đi cùng bọn họ ra ngoài, phía sau đội nhiên vang lên một giọng quát, “Đứng lại!”



“Làm gì?” Thời Sênh quay đầu lại, nam chính đại nhân ngài còn muốn nói giúp bảy đứa này à?



“Cô là giáo viên của lớp nào?” Lăng Hủ gần như dùng lỗ mũi để nhìn người, cái giọng điệu đó giống hệt như cái kiểu “ông đây nói chuyện với mày thì chính là phúc phận mấy đời mày mới tu được” vậy.



“Liên quan cái mông gì đến cậu?” Thời Sênh mắng lại không chút khách khí nào.



Giả ngầu giả đến cả chỗ của ông đây, nếu ông mà bắt đầu giả ngầu thì một giây cũng đủ giết chết ngươi.



Con mắt Lăng Hủ hơi nheo lại, ở Anh Lan, cho dù là giáo viên hay là học sinh thì đều không có ai dám nói như vậy với hắn.



“Ha…” Lăng Hủ quay đầu sang hỏi người đang đứng bên cạnh, “Cô ta là giáo viên của lớp nào?”



Lăng Hủ vừa hỏi thì lập tức có một nữ sinh giơ tay lên trả lời, “Hủ vương tử, cô ta là giáo viên của lớp bảy năm hai khối trung học phổ thông.”



“Em biết nhiều quá rồi đấy.” Thời Sênh nhìn sang phía nữ sinh đó, khuôn mặt không hề có chút biểu cảm nào, rất bình tĩnh.



Thế nhưng cái bình tĩnh như thế lại khiến trong lòng của nữ sinh nổi lên hai chữ: diệt khẩu.



Cô ta nuốt nước bọt, bên cạnh có bao nhiêu người như vậy, Giản Ngâm có thể làm gì được chứ, nhất định là vì Hủ vương tử đang có mặt ở đây cho nên cô ta quá kích động mà xuất hiện ảo giác.



Nữ sinh tự an ủi bản thân trong lòng, lập tức rụt lại vào trong đám đông, né tránh ánh mắt của Thời Sênh.



“Lớp bảy năm hai?”



Theo bốn chữ vừa nói ra của Lăng Hủ là nhiệt độ xung quanh dường như bị hạ thấp đến điểm đóng băng, mọi người có mặt ở đó đến thở mạnh cũng đều không dám thở.



Hủ vương tử tức giận rồi…



Thôi, cô giáo này tiêu đời rồi.



Bị ném ra khỏi Anh Lan là đã nhẹ rồi.



Đám học sinh của lớp bảy năm hai là người mong chờ điều đó xảy ra nhất, chỉ mong sao cô đắc tội triệt để với Lăng Hủ, như vậy bọn họ sẽ không cần phải nhìn thấy cô nữa.



Hiện giờ bọn họ hoàn toàn không muốn nhìn thấy cái người điên này nữa.



Thời Sênh nhướn nhướn mày, giống y như không hề nhận ra không khí kì quái xung quanh vậy, “Thì làm sao?”



Từ lỗ mũi của Lăng Hủ phát ra một tiếng, “Hừ.”




Thời Sênh nhướn mày, “Kim gia? Rất lợi hại sao?”



“Cũng tạm được.” Lâm Thiển Lam gật đầu, “Ở khối trung học phổ thông thì được coi là khá lợi hại.”



“Tôi có thù oán với bọn họ, nếu không chơi chết họ thì tôi không yên tâm được.” Giọng nói của Thời Sênh không quá lớn, phía sau lại còn có âm thanh cho nên Lâm Thiển Lam không thể nào nghe rõ được, cô ta chỉ nghe được mấy chữ có thù oán, không yên tâm gì đó.



Lâm Thiển Lam kì lạ hỏi: “Cô với bọn họ có thù oán gì vậy?”



Thời Sênh xoay đầu nhìn cô ta, để lộ một nụ cười quỷ dị, “Đi nghe ngóng một chút xem trước đây bọn họ đã làm gì rồi em sẽ biết ngay thôi.”



Lâm Thiển Lam chớp chớp mắt, cùng Lâm Dĩ Huyên nhìn nhau, họ đều có vẻ hơi mờ mịt.



Đến khi đám người của Kim Vũ chạy xong thì toàn bộ nằm la liệt trên nền đất, ba nữ sinh trong số đó trực tiếp bị đưa vào phòng y tế.



Thời Sênh thong dong bước đến bên cạnh Kim Vũ, từ trên cao nhìn xuống, trong con mắt là một mảnh bình lặng, “Hoan nghênh các em đến gây chuyện, nếu không thì một mình cô sẽ chán lắm.”



Câu nói đó suýt chút nữa khiến Kim Vũ nôn ra máu, người phụ nữ đáng ghét này.



Người nhà của cái lớp đó cũng không biết vì sao lại không đi giúp bọn họ dạy dỗ cô ta nữa?



Mà khi nhìn thấy cô ta, hắn vẫn là bị dọa thành dạng này…



“Tiếp theo…” Thời Sênh hơi cong người, nụ cười trên khuôn mặt cô lúc này trong con mắt của Kim Vũ chính là một nụ cười mỉm của ác ma, giọng nói của cô rất nhẹ, nhẹ đến nỗi chỉ một mình hắn mới có thể nghe thấy, “Các em muốn làm việc gì thì trước đó phải cố gắng mà sống sót đã.”



Đồng tử của Kim Vũ mở to, “ Cô… Đây là xã hội pháp trị, cô muốn… muốn làm gì?”



“Em còn biết đây là xã hội pháp trị à?” Thời Sênh cười khẩy, tại sao lúc uy hiếp ép nguyên chủ nhảy lầu thì lại không biết?



Có lẽ Kim Vũ đã nhớ lại chuyện đó, sắc mặt hơi trắng bệch, giây tiếp theo lại nhớ đến một chuyện khác, “Cô chẳng qua chỉ là một người bình thường, cô không sợ bố mẹ cô sẽ xảy ra chuyện sao?”



“Sợ quá đi.” Thời Sênh khoa trương vỗ ngực mấy cái, nhưng phút chốc lại đổi thành một khuôn mặt khinh thường, “Mẹ cái thằng đần!”



Đến đi! Gây chuyện đi!



Dù sao thì vẫn còn rất nhiều thời gian! Oh yeah!



Đến đi! Gây chuyện đi!



Dù sao không phải cô chết thì sẽ là hắn chết! Oh yeah!



[…] Ký chủ nên đi uống thuốc rồi!