Boss Là Nữ Phụ

Chương 1261 : Thiếu tướng thích ngả ngớn (4)

Ngày đăng: 22:37 28/04/20


"Tiểu Lam, mau để ba nhìn xem, con có bị thương ở đâu không?” Ông Cốc chờ đám người Hạ Vũ đi rồi liền lập tức khôi phục dáng vẻ cha hiền, “Sao con lại bị bắt cóc thế? Đúng thật là, đã bảo con đừng có quấn lấy cái thằng Hạ Vũ đó, người ta đã kết hôn rồi, con lại chẳng nghe, nó thì có gì tốt chứ? Quân khu này còn có nhiều người tốt hơn nó nhiều, sao con cứ mù quáng như thế chứ?”



Trên người Hạ Vũ có quân công, tuy rằng thăng chức chỉ là chuyện sớm muộn, nhưng quan trọng là hắn đã có vợ rồi.



Thích một người đàn ông đã có vợ chẳng phải là sẽ phá hỏng hạnh phúc gia đình nhà người ta sao?



“Không phải lúc đó con còn nhỏ không hiểu chuyện sao?” Thời Sênh nhanh chóng an ủi ông Cốc, lão ba này của cô lại thích biến đổi sắc mặt như nam chính sao?



Ở trước mặt người ngoài thì banh mặt ra chẳng khác nào tượng gỗ, ở trước mặt con gái liền trở thành người thích lải nhải.



Nhưng chuyện này đúng là nguyên chủ có chỗ chưa đúng.



Tuy có câu là không có góc tường nào không đào được, chỉ có cái cuốc không nỗ lực mà thôi.



Nhưng người ta cũng đã kết hôn, vậy là không đúng rồi.



Trên thế giới này nhiều cây như thế, sao cứ phải cố chấp treo cổ trên một cái cây chứ?



“Hiện tại con đã nghĩ thông suốt rồi, sẽ không thích hắn nữa.”



Mặt ông Cốc đầy vẻ không thể tin nổi, còn duỗi tay sờ lên trán Thời Sênh, “Không sốt… Không phải bị dọa ngu người rồi chứ?”



Thời Sênh: “…”



Đây là cha ruột của cô thật sao?



“Thật mà, con không thích hắn.” Ai mà dám thích nam chính chứ, bản cô nương còn muốn sống thêm mấy ngày.



Nữ chính hắc hóa lên thật quá hung tàn.



Bản cô nương đây sợ hãi.



Ông Cốc nghi ngờ, “Thật không?”



Con gái nhà mình thích Hạ Vũ nhiều thế nào ông biết rất rõ, đến ông cũng chẳng cản được.



Thời Sênh gật đầu.



Dù bản cô nương có thích hắn thì hắn cũng nhận nổi không?




Giọng nói chua loét như thế, chắc chắn không phải lời hay ho gì.



“Chỉ biết khua môi múa mép sau lưng, không sợ Diêm Vương rút mất lưỡi của các chị à?” Một người phụ nữ đột nhiên quát lên.



“A, chị Lý, con bé kia lại cho chị thứ gì thế? Còn nói chuyện giúp nó như vậy?”



“Chị Lý cả ngày đi theo sau con ranh ấy, người nào không biết còn tưởng là người hầu của nó ấy chứ.”



Mấy người phụ nữ liên hợp lại trêu chọc người phụ nữ kia, cuối cùng trở thành đánh nhau.



Thời Sênh xem rất vui vẻ, sau lưng đột nhiên có người chạy tới, một cỗ gió nóng lướt qua bên người cô.



Từ Mi mới từ bên ngoài về, nhìn thấy đám đánh nhau trong viện liền tiến lên ngăn cản.



Thời Sênh tìm một chỗ mát mẻ, ngồi xổm xuống xem diễn, lại còn lấy từ trong không gian ra một loại quả để gặm nhấm nữa. Thời tiết như thế này, cắn hạt dưa thì hơi nóng.



Cuộc chiến bên kia đã đến hồi gay cấn, đầu tiên nữ chính chỉ khuyên nhủ, nhưng thấy chẳng có hiệu quả gì, hai bên vẫn không ngừng đánh nhau, nữ chính cũng gặp tai ương theo.



Đám phụ nữ kia đại đa số đều tới từ nông thôn, lúc đánh chửi nhau thì lời thô tục nào cũng có thể phun ra được, nếu để một thiếu nữ nhà lành nghe thấy thì kiểu gì cũng đỏ mặt tía tai. Nhưng Thời Sênh nghe thì mặt chẳng đổi sắc, còn làm ra bộ dáng vô cùng hứng thú nữa.



“Rất đẹp sao?”



Sau lưng đột nhiên mát lạnh, Thời Sênh quay ngoắt đầu lại, chỉ thấy một người đàn ông không biết đứng ở sau lưng cô từ bao giờ, thân cây ngăn trở một nửa người hắn.



Thời Sênh: “…”



Tên này ở đâu chui ra thế?



Phía trước và hai bên thì không thể rồi, còn sau lưng là bức tường lớn ngăn cách quân khu và khu nhà dành cho quân nhân này…



Thời Sênh lại quan sát hắn thêm một chút. Hắn không mặc quân trang, chỉ mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu trắng, bên dưới mặc quần cộc tới đầu gối, chân đi dép lê. Tóc hắn hơi dài, dài hơn đầu tóc của đám quân nhân trong quân khu này nhiều.



Trong miệng hắn ngậm một điếu thuốc, điếu thuốc không châm lửa, con ngươi hơi híp lại nhìn Thời Sênh, dáng điệu ngả ngớn, chẳng có vẻ là người đứng đắn gì…



Đây là những nhận định đầu tiên của Thời Sênh.