Boss Là Nữ Phụ
Chương 1774 : Đại thần nghiện game (31)
Ngày đăng: 18:45 01/05/20
Loại tiệc tùng như thế này rất nhàm chán, Dư Quý phải chào hỏi rất nhiều người. Thời Sênh đi theo hắn, ngoại trừ bị đánh giá và ngờ vực về thân phận thì đều vấp phải những lời bàn tán kỳ quái.
Có lẽ Dư Quý thấy cô rất không thích nên bảo Thượng Thư đưa cô tới phòng nghỉ chơi game.
Thời Sênh vẫy tay với hắn, ý bảo hắn khom lưng xuống.
Dư Quý ngồi xổm xuống, “Đừng chạy lung tung nhé, chút nữa tôi sẽ tới đón em.”
Thời Sênh ghé lại hôn lên má hắn một cái. Bên cạnh có người hô khẽ. Dư Quý xoa tóc cô dưới ánh mắt kinh ngạc của người khác, ánh mắt dịu dàng: “Đi đi.”
Thượng Thư dẫn Thời Sênh tới một phòng nghỉ. Ông ta cũng không dám rời đi nên cứ đứng đó trông Thời Sênh chơi game.
Hiện tại còn cách 8 giờ nửa tiếng nữa, nhưng Gió Tuyết Không Về và Cành Hoa Cố Ý đều đã online, Nhất Tiếu Khuynh Thành lại không online.
Những người đi phó bản đều lần lượt xuất hiện nhưng Nhất Tiếu Khuynh Thành vẫn chẳng thấy đâu. Đến tận hơn 8 giờ, vẫn không thấy cô ta xuất hiện.
Thời Sênh liền vào đấu trường, người mà tới thì cứ gọi cô một tiếng.
[Đội] Cành Hoa Cố Ý: Ông Nội Bây, sao ngày nào cô cũng đi đấu trường thế?
[Đội] Ông Nội Bây: Giết người sướng mà.
Chủ yếu là có kinh nghiệm.
Đấu trường, ngoại trừ khen thưởng giết người ra thì chẳng có giá trị kinh nghiệm nào, nhưng acc của cô thì lại được.
Dù là giết ở đâu thì cô cũng sẽ có được điểm kinh nghiệm.
[Đội] Cành Hoa Cố Ý:...
Trong đội cũng có người muốn vào đấu trường với Thời Sênh, cứ chờ thế thì biết chờ tới lúc nào. Chẳng biết bao giờ Nhất Tiếu Khuynh Thành mới online, còn không bằng kiếm chuyện mà làm.
Cuối cùng lại thành một đám người theo Thời Sênh vào đấu trường.
Một đám người từ đầu tới cuối đều đừng nhìn Thời Sênh hành hạ đối phương, cảnh tượng đó quá ư hung tàn.
Sau đó, Gió Tuyết Không Về phân tích rằng, tuy rằng Thời Sênh có bị tình nghi dùng plug in nhưng lực chiến của cô hiện tại không khác những người đã full cấp lắm. Vì thế, cô hành hạ đối phương hoàn toàn dựa vào khả năng thao tác của mình.
Đương nhiên, kết quả là sau đó Thời Sênh lại bị người ta hỏi thăm tổ tông mười tám đời trên kênh Thế giới.
[Thế giới] Ông Nội Bây: Kỹ thuật thua người ta mà còn đi trách người ta à?
“Chị, chị...”
“Hai người này đều giống nhau quá, bắt ai đây?” Bọn vệ sĩ hơi chần chừ.
“Bắt cả hai!” Một người lập tức ra lệnh.
Thượng Thư: “...”
Thời Sênh: “...”
Tai bay vạ gió!
Diêu Họa khóc lóc, hai mắt đẫm lệ nhìn về phía Thời Sênh. Vệ sĩ bẻ tay Diêu Họa ra và bế cô ta lên, những người khác thì xúm về phía Thời Sênh và Thượng Thư.
“Cô chủ, chút nữa cô tìm cơ hội chạy, đi tìm cậu Ba, tôi ngăn bọn họ.” Thượng Thư quay đầu, khóe miệng không khỏi giật giật, “Cô chủ, đừng chơi nữa!”
Lúc nào rồi mà vẫn còn ham chơi thế!
“Chú cứ đánh đi.” Thời Sênh còn không thèm ngẩng đầu lên, “Đánh không thắng thì cháu sẽ giúp chú.”
Cô gái nhỏ ung dung ngồi trên sofa, đừng nói là sợ sệt, ngay cả ánh mắt còn không thèm cho người ta.
Rõ ràng là hai khuôn mặt giống hệt nhau nhưng khí chất lại khác hoàn toàn.
“Để ý thời gian đi, lên!”
Thượng Thư có thể làm trợ lý của Dư Quý thì nhất định phải văn võ song toàn. Nhưng nhóm người kia cũng toàn là cao thủ. Thượng Thư đánh với một người thì còn được, hai người đã hơi khó khăn, bị áp chế đủ kiểu.
Những người khác đi về phía Thời Sênh. Thời Sênh liếc nhìn những người tới gần mình, những ngón tay vẫn lướt trên bàn phím.
Đến tận khi người đó đi tới trước mặt Thời Sênh, cô mới nhấc một tay lên, thiết kiếm đột nhiên đâm thẳng vào ngực kẻ đó. Cô bám vào sofa và nhảy về phía sau, máy tính được cô đặt lên cửa sổ sau lưng, xoay người một cái, lập tức nhảy về phía một tên khác.
Thân thể cô nhỏ nhắn nên cũng trơn như cá cạch. Bọn người kia căn bản chẳng có cách nào bắt được cô, ngược lại còn bị cô lấy mạng.
Bị chết mất hai người, những người còn lại đều nhìn Thời Sênh bằng ánh mắt như thấy quái vật.
Thượng Thư cũng choáng váng nhưng vẫn khá hơn đám vệ sĩ kia nhiều. Dù sao ông ta cũng từng tận mắt nhìn thấy cô bé này giết người rồi.
Thời Sênh thè lưỡi liếm môi, nụ cười nhếch lên.