Boss Là Nữ Phụ

Chương 998 : Chuyên gia phá án (12)

Ngày đăng: 22:30 28/04/20


"Tần Vũ nộp các thứ lên đi.” Hà Tín nháy mắt với Thời Sênh. Dù cô có ô dù đi chăng nữa, thì một số thời điểm cũng nên nghe lời ông ta một chút đúng không?!



Bà cô à, cô đừng có gây chuyện nữa mà!



Thời Sênh do dự một lúc rồi đưa ipad cho Hà Tín, Hà Tín thu hết mọi thứ lại, “Hành động.”



Thời Sênh vốn không cần đi cùng, nhưng không biết Hà Tín nghĩ gì lại gọi cả cô đi theo.



Lúc đến nơi, Thời Sênh kiên quyết không xuống xe, Hà Tín chỉ đành để cô ở lại chờ trong xe.



Thời Sênh chờ mọi người đi hết mới xuống xe đi về một hướng khác, vòng qua góc đường, đến một chỗ hơi giống cửa sau.



Cửa sau của quán KTV này ở trong con hẻm rất tối, Thời Sênh kéo cửa ra nhưng không kéo được, chắc là bị người ta khóa từ bên trong rồi.



Thời gian chờ đợi thật nhàm chán, Thời Sênh cũng không biết đợi bao lâu, đột nhiên có người mở tung cửa sau ra, một bóng người vội vàng xuất hiện.



Gã còn không kịp xác định phương hướng thì một tia sáng lạnh đã lóe lên trước mặt, cảm giác đau đớn ở phần bụng ập tới quá đột ngột, gã bị đạp ngược vào bên trong.



Gã cố giữ vững cơ thể, khẩu trang màu đen che hơn nửa khuôn mặt gã, chỉ lộ ra đôi mắt.



“Tránh ra, nếu không tao giết mày.” Gã cố tình thay đổi giọng nói, nghe hơi kỳ quặc.



“Tao có cản mày đâu.” Thời Sênh vạch một đường kiếm, “Tao với mày cách nhau xa thế này cơ mà.”



Gã côn đồ: “…”



Gã liếc mắt ước lượng khoảng cách giữa mình và cửa, cùng với vị trí mà Thời Sênh đang đứng, trên tay cô không có súng, nếu gã nhanh chân một chút, hẳn là có thể chạy thoát.



“Cảnh sát đây, không được cử động!” Đằng sau đột nhiên vang lên tiếng quát thánh thót, Vưu Ái từ phía sau đuổi kịp theo, chĩa súng vào gã côn đồ.



Tiếng quát này khiến gã côn đồ hoảng lên, gã chĩa súng bắn thẳng về phía Vưu Ái.



“Pằng pằng!”



Hai tiếng súng liên tiếp, gã côn đồ thừa cơ chạy thẳng về phía cửa, cũng tiện tay bắn một phát về phía Thời Sênh, muốn ép cô tránh ra.



Thời Sênh dùng thiết kiếm chặn viên đạn lại, viên đạn bị thiết kiếm hất văng ra, thậm chí còn không để lại vết tích gì.



Vẻ kinh hoàng trong mắt gã không khác gì vừa nhìn thấy quái vật.



Đây là xã hội khoa học, tự dưng nhìn thấy một cảnh tượng quái dị thế này, làm gì có ai không sợ chết khiếp chứ.
Cảnh sát vội lao lên khống chế gã côn đồ. Gã bị ấn xuống đất, quay đầu trừng mắt nhìn Thời Sênh đầy vẻ hung ác, ánh mắt đó như muốn đâm chết Thời Sênh vậy.



Gã bị Thời Sênh làm cho phân tâm nên Vưu Ái mới lợi dụng thời cơ.



Thời Sênh toét miệng cười tươi với gã, bản cô nương thực sự hy vọng mày giết chết được nữ chính đại nhân mà.



Gã côn đồ bị đưa đi, Vưu Ái cũng được đưa tới bệnh viện.



Gã đàn ông vừa bị bắt này không phải tay phó tổng kia. Khi họ đến, tay phó tổng đã chết rồi. Gã này nhìn thấy bọn họ liền bỏ chạy, chẳng phải là có vấn đề hay sao?!



Hà Tín đi tới trước mặt Thời Sênh, “Sao cô lại đứng ở đây?” Rõ ràng cô nói sẽ không xuống xe mà?!



“Tôi mà không ở đây thì gã chạy rồi.” Mô típ kịch bản quen thuộc chẳng phải luôn là thế sao, nếu không chặn cửa sau, chắc chắn uổng công bận rộn suốt một thời gian.



Là một người chơi gạo cội hiểu rõ mô típ kịch bản, nếu chỉ một chi tiết cỏn con này cũng không biết, thì cô còn chơi cái quái gì nữa.



“…” Tuy cô ấy nói rất có lý, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó quái quái. Hà Tín dời mắt xuống, “Cái này của cô là kiếm đồ chơi à?”



Thời Sênh nhấc kiếm lên, chém thẳng vào cánh cửa sau ở trước mặt, cả tấm cửa bị chém làm đôi, một nửa đổ xuống đất, một nửa vẫn gắn nguyên vẹn trên tường.



Hà Tín: “…” Tức là không phải đồ chơi à!



Cô lại dám cầm kiếm thật đi lung tung!!! Đừng tưởng cô là cảnh sát thì cô được tùy tiện mang hung khí!!!



Quan trọng nhất là ông ta hoàn toàn không biết cô ấy cất thanh kiếm này ở đâu.



Dài như thế… nhìn cũng không giống kiếm mềm, làm sao quấn quanh eo được đúng không?



“Đội trưởng Hà…” Ở phía xa có người gọi Hà Tín, ông ta nhìn Thời Sênh một cái, “Về rồi tôi tính sổ với cô, thu quân.”



Thời Sênh xách kiếm đi theo Hà Tín, cô vừa đi được hai bước liền khựng lại.



Cô khẽ nhíu mày, đưa tay sờ lên lồng ngực, lúc này ở đó có chút sợ hãi, có chút khó chịu…



Phượng Từ…



Thời Sênh nhìn về phía con hẻm ở đằng sau, tối đen như mực không biết dẫn đến đâu.



Nhưng phía sau rất yên ắng, hoàn toàn không có động tĩnh gì.