Cận Thân Bảo Tiêu

Chương 402 : Vợ chồng đồng tâm, tề lực đoạn kim (1)

Ngày đăng: 02:34 19/04/20


Ngoài dự liệu của Diệp Thu, lần này, Giang Yến Tử không hề do dự, khó khăn chuyển người ra, khẽ nghiêng người một chút, nửa lưng để trần quay về phía Diệp Thu.



Sau đó hai tay duỗi ra sau lưng, khẽ gạt một cái, kẹt một tiếng vang lên, áo lót đường viên hoa màu tím liền theo đó cởi ra.



Từ góc độ của Diệp Thu nhìn tới, chỉ thấy nửa bên ngực hở ra, giống như thỏ trong bụi cỏ bị tiếng bước chân làm cho giật mình mà nhảy ra chạy thoát thân.



Quả thực là:



Xuân phong xuy thấu vạn tử hồng, * * tinh oánh du hương phong.



Hựu thị nhất phiên xuân lạn mạn, đan hà ngọc phu tương huy nhiễm.



(Gió xuân thổi bay vạn ngọn tím hoa cà óng ánh màu mỡ



Lại là một mùa xuân rực rỡ, ráng đỏ da ngọc nhuộm màu rực rỡ.)



Mặc dù Diệp Thu đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, đối diện với hình ảnh kích thích như vậy, đối diện với vẻ đẹp của người phụ nữ trưởng thành, hắn vẫn cảm thấy trống ngực đập nhanh, hít thở mạnh hơn. Khoang miệng không ngừng tiết nước bọt, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng khô ráo.



"Cô nằm trên giường nghỉ ngơi một lát trước đã" Diệp Thu giọng khô khốc nói. Mặc dù rất khó khăn để chuyển ánh mắt khỏi người Giang Yến Tử, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy buồn bã như mất gì đó.



Chạy tới tủ lạnh lấy chai bia lạnh, mở nắp sau đó một hơi uống hết một nửa, chất lỏng lạnh vào bụng, lúc này mới đè phần tử điên cuồng bạo động không yên phận trong cơ thể xuống.



Phụ nữ, đúng là một vưu vật!



Cha mình chưa từng gặp mặt không hiểu sao lại không chút động lòng với người phụ nữ xinh đẹp thế này. Nhưng, Diệp Thu dám đảm bảo ông chắc chắn chưa nhìn thấy thân thể của Giang Yến Tử. Nếu không, hắn không tin trên thế giới này có người đàn ông có thể từ chối sức hấp dẫn trực tiếp nhất của thân hình hoàn mỹ này.



Không thể tăng một phân, không thể giảm một phân, hoàn mỹ không thiếu sót, tỷ lệ hoàng kim chia cắt gợi cảm nhất.



Dẹp yên cõi lòng, Diệp Thu thấy trạng thái của mình bây giờ có thể nghênh đón khiêu chiến tàn khốc nhất, rồi đặt bia trên bàn trà, định vào ép cho Giang Yến Tử, đột nhiên cảm thấy của quý thân dưới khó khăn lắm mới mềm xuống được lại bỗng dựng đứng lên.



Ép ra.
Nếu cơ thể Giang Yến Tử không thả lỏng xuống, máu càng không thể lưu thông tốt, máu đọng cũng không thể nhanh chóng ép tới một chỗ, hơn nữa, nếu không thể giữ tâm trạng vui vẻ, cho dù ép máu đọng ra ngoài, cô cũng không thể nhanh chóng bình phục, tham gia thi đấu vòng ba ngày mai được.



Mặt khác, Diệp Thu cũng cần thông qua không ngừng nói chuyện để di chuyển sự chú ý của mình.



Bởi vì lúc hắn không nói chuyện, đầu ngón tay xoa nắn phía dưới vú, đầu ngón tay thỉnh thoảng chạm tới khối thịt mềm mại như bông, sau đó khối thịt không hề trói buộc và che lấp ấy càng nhảy lên vui sướng, trắng nõn chói mắt.



Thật thú vị.. "Uh..A…"



"A…."



"A….."



Cách ấn chín cạn một sâu, là chín lần ấn nhẹ một lần ấn mạnh. Đầu tiên để máu đọng từ từ tới cùng một bộ vị, sau đó lại ấn mạnh, đẩy máu ứ không không lưu thông được và một ít máu tươi tới vị trí xếp đống.



Lúc ấn nhẹ, Giang Yến Tử chỉ cảm thấy cơ thể tê dại phát ngứa, răng trắng cắn chặt, nhưng mũi vẫn lên tiếng uh uh. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.



Mà mỗi lần ấn mạnh, Giang Yến Tử liền há nhỏ miệng kêu lên. Vừa là vì đau, mặt khác là vì theo quán tính trọng lực đột nhiên tới.



Nếu cô *** nói chắc chắn rất êm tai.



Diệp Thu nhìn lông mi khẽ run và hai bên mũi lấm tấm mồ hôi, trong lòng thầm nghĩ.



Ấn hai khối đẩy máu đọng tím đó tới một điểm, điểm đó to như đáy bát, màu đỏ tía.



Vì đội viên vào căn cứ không được mang bất cứ vật dụng gì, đặc biệt là vũ khí, cho nên, kim châm của Diệp Thu cũng không mang vào trong được.



Trong hòm thuốc dự bị khẩn cấp trong phòng có kim tiêm truyền dịch. Diệp Thu rút đầu kim xuống, lại tìm được rượu sát trùng trừ độc đầu kim, sau đó một kim châm vào điểm đỏ đó khêu khối thịt màu đỏ đó ra.



Máu văng tứ tung, máu đọng đỏ sậm bị ép tới một chỗ đột nhiên tìm được đường phóng thích, thông qua lỗ nhỏ của kim đâm đó trào ra ngoài.