Cận Thân Bảo Tiêu

Chương 94 : Gieo gió gặt bão

Ngày đăng: 02:30 19/04/20


Thốn tâm chức đắc đinh hương giao,



Hoài ngọc tiêu nhũ tình vị liễu.



Tà khiết thu thủy hoằng hoằng bích,



Nhất lũ tình khiên ti ti nhiễu.



Thấy một màn quỷ dị mê người này, Diệp Thu rất có tưởng niệm.



Mê người thì có thể giải thích, khuôn mặt Đường Quả lớn lên rất xinh đẹp, bộ ngực bị phơi bày ra cũng không giống như lời cô nàng nói, hơn nữa thiếu nữ thần tình hoảng sợ xen lẫn ngượng ngùng sợ hãi cùng không biết làm cái gì, quả thực khiến một bộ vị trên người Diệp Thu bình thường rất mềm vào thời khắc mấu chốt này lại có thể cứng rắn ngẩng đầu đứng thẳng hưng phấn run lên.



Thế nhưng tình cảnh này lại khiến Diệp Thu có chút quái dị. Một người cũng không phải rất quen thuộc... chí ít một nữ nhân ngươi không để ý tiếp xúc tình cảm hay hiểu rõ lắm, đột nhiên thân trên trần trụi ngồi trước mặt ngươi, cái cảm giác này khiến Diệp Thu cũng có chút ý nghĩa đang nằm mơ.



Trời đất chứng giám, mình thật sự không phải là cố ý. Chỉ là sau khi cởi cái áo nịt ngực quên nhắc nhở nàng.



Diệp Thu nghĩ, mình có phải làm chút gì đó để bù đắp một chút hay không đây?



Trên ti-vi nói nam nhân vui vẻ sau khi hút thuốc, nữ nhân vui vẻ sau khi người người khác ôm. Tuy rằng Diệp Thu cũng không làm chuyện gì xấu với Đường Quả, nhưng dù sao cũng nhìn qua thân thể của người ta rồi. Vì vậy đang chuẩn bị đi qua ôm Đường Quả để nàng vui vẻ một phen. Vừa mới mở hai tay còn chưa có ôm, ánh mắt Đường Quả đã băng lãnh liếc qua: " Diệp Thu, người chính là cầm thú."



Vẻ mặt Đường Quả không vui không buồn, chỉ đem cái áo ngực đáng yêu không vừa kéo lên trên người, lúc bàn tay luồn ra phía sau cái lại có cút khó khăn, thử vài lần mới móc lại được. Sau đó mặc chiếc áo ngụy trang lại đi dày, đi ra bên ngoài cửa.



" Ta tiễn ngươi..." Diệp Thu còn chưa nói hết câu, liền thấy vai của Đường Quả di chuyển, lập tức dự cảm tình huống không hay, rất nhanh lắc mình, bốp một tiếng, một chiêu tuyệt hậu liêu âm chân nhanh chóng lưu loát đá về phía hắn.



" Sớm muộn gì cũng sẽ đá trúng ngươi." Đường Qảu hung ác nói. Mở cửa ký túc xá đi ra ngoài.



Ta là cầm thú sao? Diệp Thu vuốt mũi, khóe miệng hiện lên biểu tình trêu tức. Thực ra ta là cầm thú cũng không bằng.



Đường Quả đi rồi. Diệp Thu đứng một mình ở trong ký túc xá cũng cảm thấy có chút buồn chán. Lại không muốn tham gia quân huấn, việc huấn luyện này đối với hắn mà nói căn bản là không có bất luận hiệu quả gì, hắn đi đến đây cũng chỉ là một quá trình tiêu hao thời gian. Cho nên quyết định đi ra ngoài một chút, hắn đi qua rất nhiều nơi đối với người bình thường mà nói rất bí ẩn, nhưng vẫn là lần đầu tiên đi đến doanh trại.



Bên trong doanh trại cũng không có cái gì để xem, vô luận là kiến trúc hay đất trồng cây, toàn bộ được bố trí ngăn nắp, giống như quân nhân gấp chăn. Quân nhân được thể hiện trực tiếp bằng kỷ luật và trung thành. Phương diện sinh hoạt đều phải tuân thủ theo quy định cứng nhắc.



Trọng địa quân sư, thông thường những kẻ không có phận sự không thể tiến vào. Nhưng Diệp Thu một đường đi tới, cũng không có người nào khác đến ngăn cản mình, chỉ là thấy mình ăn mặc quân áo của học sinh mới đi quân huấn lại đi loạn khắp nơi nên có chút nghi hoặc mà thôi. Diệp Thu cũng không muốn đi đến chỗ có nhiều người. Cố ý đi đến một mảnh rừng cây nhỏ, lúc thấy một tòa núi lớn thì đi thẳng đến.



Không ngờ bên cạnh rừng cây nhỏ có một cái ao nhỏ, không biết là do con người tạo ra hay thiên nhiên tạo thành, ao nước cũng không nhiều. Cỏ cây xanh um tươi tốt. Một người ông râu tóc bạc trắng đang cầm cần trúc, ngồi trên một cái đệm rách nát câu cá.



Diệp Thu thích thú đi tới, thì ra là ở sơn thôn này, nơi nơi đều có thể tìm được ao hay dòng suối nhỏ để câu cá, thậm chí không cần cần câu, trực tiếp nhảy vào nước trong vắt là có thể bắt được cá. Đó cũng là một trong những thú vui của hắn cùng đồng bọn lúc nhỏ.



Nhưng sau khi tuổi đã lớn rồi, lão già mỗi ngày đều cưỡng chế yêu cầu mình đi câu cá cũng với hắn. Vừa mới bắt đầu Diệp Thu còn rất không thích. Hai tay cầm gậy trúc ngồi xuống thì mất cả một ngày, thực sự là quá buồn chán. Cho đến bây giờ mới hiểu được dụng tâm của lão già. Hắn chính là nhìn thấy tâm tính của mình di động làm việc chỉ vì cái trước mắt, mới có ý lấy việc câu cá này làm phương pháp mài rũa mình.



Lâu ngày, Diệp Thu cũng từ từ thích ứng với loại vận động theo thiên hướng an tĩnh này. Chỉ là sau khi đi đến Yến Kinh, cũng không còn có cơ hội nào để câu cá. Cùng lúc cũng không có thời gian, lúc nào cũng phải đi bên cạnh Đường Quả. Mặt khác hắn cũng không tìm được hồ nước để câu cá.



Lâm Bảo Nhi nói công viên có đầm cá có thể câu cá, chỉ là giá cả hơi đắt. Hơn nữa nếu câu cá xong mà muốn mang đim còn phải trả thêm tiền nữa. Diệp Thu nghe xong thực sự không có hứng thú đi đến đó thử, trong lòng ngược lại có chút cảm thán người thành phố cuộc sống vật chất giàu có đồng thời đời sống tinh thành thực sự là nghèo nàn đến thương cảm. Nếu như mọi chuyện đều dùng tiền mà làm được, vậy bản thân mình cũng mất đi lạc thú với chuyện đó.



Loại câu cá hoang dã kiểu này mới là phương thức Diệp Thu yêu thích. Diệp Thu nhẹ nhàng đi qua đó, không dám quấy rối lạc thú của người khác, ở bên cạnh cụ già mà ngồi xem hắn câu cá.



Đợi được một hồi lâu, chiếc phao giản dị làm bằng cỏ lau nổi trên mặt nước vẫn không nhúc nhích, khi Diệp Thu đang nghi ngờ cuối cùng là cáo ao này có cá hay không, cỏ lau bỗng nhiên chìm xuống dưới nước, lão nhân tinh thần vừa rồi còn đang mê man, khẽ nâng cần câu, sau khi khiến cho chiếc lưỡi câu càng móc chặt vào mồm con cá, cổ tay run lên, một con cá diếc trắng như tuyết dài hơn một thước đã bị ném phịch lên bờ.



Diệp Thu mừng rỡ, nhanh chóng chạy đến giúp đè con cá xuống, để tránh cho nó sau khi thoát khỏi lưỡi câu lại một lần nữa nhảy xuống ao. Sau đó cẩn cẩn thận thân gỡ lưỡi câu từ trong miệng còn cá xuống, cầm con cá đưa tới tay ông già. Vừa cười vừa nói: " Ông à, còn cá này đúng là hoang dại, thịt béo canh ngọt, buổi tối có thể hương thủ một phen rồi."



" Ha ha, đúng vậy. Cá ở hồ nước này có quen biết. Chỉ có khi ta đến câu mới có thể mắc câu, những người khác đến đây căn bản là không cắn câu." Ông già kéo chiếc sọt ngâm ở trong nước lên, nới lỏng ra để Diệp Thu cho cá vào. Bên trong rỗng tuếch, xem ra vẫn là con cá đầu tiên.



" A, người là học sinh đi quấn huấn?" Ông già nhìn bộ quần áo Diệp Thu mặc trên người, nghi hoặc hỏi.



" Đúng vậy." Diệp Thu gật đầu.



" Mợi học sinh mời không phải đều ở quân huấn sao? Sao ngươi lại chạy tới đây?" Ông già đột nhiên trừng mắt hỏi, nhưng là Diệp Thu đã phạm phải lỗi rất lớn.



" Ha ha... Cơ thể của tôi có chút khó chịu. Xin nghỉ." Diệp Thu vừa cười vừa nói.



" Thân thể khó chịu? Sợ là lười biếng mới đúng? Thanh niên hiện giờ đều có cái tính này? Một chút khổ đều ăn không hết?" Ông gài chỉ thẳng vào mặt Diệp Thu mắng.




Đột nhiên cảm thấy con mắt cũng có chút nặng nề, từ từ khép lại, Trầm Mặc Nùng cưỡng chế định mở ra. Ý thức càng ngày càng không rõ, cuối cùng cũng không kiên trì nổi, rầm một tiếng đổ xuống trên mặt bàn.



" Ha ha ha... Người đẹp băng giá cuối cùng cũng gục ngã." Cố Trường Niên vẻ mặt tiếu ý nói. Nguồn truyện: Truyện FULL



" Chúc mừng Cố Tổ mã đáo thành công ôm mỹ nhân về." Lệ Tư cầm ly rượu lên nói chúc mừng.



" Ta nào có phần được hưởng thụ. Ha ha, quản lý Lệ khách khí rồi, phương diện này công lao của cô là lớn nhất đó. Yên tâm, phần đã đồng ý đưa cho cô ngày mai sẽ chuyển vào tài khoản trong ngân hàng của cô." Cố Trường Niên giơ ly lên cụng ly với Lệ Tư, một âm thanh thanh thúy phát ra.



" Hi hi, Cố tổng thực sự là một nam nhân chân thật, sao có thể quỵt mấy đồng trinh của tôi chứ? Tôi tin tưởng ngài." Lệ Tư nhìn Trầm Mặc Nùng đang mê man ở bên cạnh nói, trên khuôn mặt quyến rũ tràn đầy tiếu ý.



" Tôi đương nhiên là nam nhân đáng tin. Cô đêm qua không phải đã thử qua rồi sao?" Cố Trường Niên đưa tay vuốt ve đôi bầu ngực của Lệ Tư qua một lớp áo, nói: " Một ngày không gặp, tôi phi thường nhớ đến nó."



" Đáng ghét." Lệ Tư nhẹ nhàng đánh vào mu bàn tay Cố Trường Niên, như là cổ vũ hắn tiến thêm một bước nữa.



Nhìn dáng dấp của nữ nhân quyến rũ động nhân ở trước mặt này, lại nghĩ đến hình dạng phóng đãng khi ở trên giường của nàng, cả người Cố Trường Niên như bị dục hỏa thiêu đốt, ôm Lệ Tư đúng lên, tay đã sờ loạn lên trên cơ thể của nàng.



" Được rồi được rồi. Ngài cái con quỷ sắc này... muốn gì thì sau này sẽ cho ngài mà. Trước tiên xử lý chuyện chính đã." Lệ Tư cưỡng chế ác tâm, chỉ vào Trầm Mặc Nùng nói.



Cố Trường Niên cũng biết việc này không thể bỏ lỡ, tuy rằng rất muốn tử hình con hồ ly này ngay tại chỗ, thế nhưng nếu như không nhanh chóng sử lý tốt chuyện của Trầm Mặc Nùng, nàng mà đột nhiên tỉnh lại, chuyện này liền khó có thể nói rõ. Nữ nhân này có chút bối cảnh, là một củ khoai lang nóng phỏng tay, phải nhanh chóng ném nàng cho người khác.



" Được rồi lẳng lơ, bây giờ trước tiên thả cô ra, buổi tối chờ điện thoại của ta. Cô cùng đi với nàng, không có việc gì chứ?"



" Hừ." Lệ Tư hừ lạnh một tiếng. " Tôi sẽ có chuyện gì chứ? Tôi không biết cái gì cả. Nữ nhân này cả ngày mang hình dáng cao cao tại thượng, đối với ai cũng lạnh lùng như băng, tôi vẫn chờ xem hình dáng khi nàng bị nam nhân đùa bỡn sẽ như thế nào. Đáng tiếc, không phải ngài thượng nàng, không thì tôi còn có thể ở bên cạnh mà hỗ trợ chụp mấy tấm hình..."



Chỉ một câu nói của Lê Tư đã câu dẫn dục vọng của Cố Trường Niên, túm lấy bộ tóc quăn của nữ nhân, kéo cái đầu của nàng đễn giữa háng của mình, nói: " Lẳng lơ, ta không nhịn được nữa. Trước tiên giúp ta giải quyết một lần đã..."



Khi Lệ Tư lau đi cái dịch thể đặc xệt dinh dính trên khóe miệng từ trong phòng Hoa Bách Hợp đi ra, Cố Trường Niên mới móc điện thoại di động từ trong túi ra, ấn một dãy số, điện thoại lập tức tiếp nối với bên kia, nhưng không có ai nói cả.



" Ông chủ, chuyện đã giải quyết xong." Cố Trường Niên cung kính báo cáo. " Có người ở bên ngoài tiếp ứng. Đưa người về đây."



" Vâng."



Cố Trường Niền thu điện thoại di động, cầm ly rượu vang đỏ đi đến bên cạnh Trầm Mặc Nùng vẩy vẩy, vốn định dìu nữ nhân này đi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nữ nhân đẹp thế này, sau này mình ngay cả cơ hội liếc mắt cũng sẽ không có, không bằng thừa dipj bây giờ nhìn cho thỏa. Mặc dù không thể có được cảm giác tiêu hồn chân thật, cũng có thể kiểm tra trên dưới một phen.



Thế nhưng ý niệm này ở trong đầu vừa mới hiện ra, không ngờ bên ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.



Cố Trường Niền lại càng hoảng sợ, nhìn thấy Trầm Mặc Nùng cũng không có đột nhiên tỉnh dậy, lúc này mới hỏi: " Ai?"



Không có ai trả lời, vẫn là ba tiếng gõ cửa không nhẹ không nặng.



Ở bên trong phòng có một cái toilet, Cố Trường Niên tự hỏi có nên đưa Trầm Mặc Nùng vào toilet giấu đi một lúc hay không, lại thay đổi ý định, nếu như chỉ là người phục vụ của quán rượu, mình làm như vậy chẳng phải là giấu đầu hở đuôi sao?"



Chẳng lẽ là người ông chủ nói đến đây để tiếp ứng? Cũng rất có thể. Nghĩ là như vậy, Cố Trường Niền chạy đến mở cửa phòng ra, một cái bóng màu trắng hiện lên, cái cổ lập tức bị một bàn tay túm lấy.



Một nam nhân vóc người cao gầy mặc âu phục màu đen tướng mạo anh tuấn như yêu tinh đi vào, đưa tay đóng cửa phòng lại. Nhìn thấy Trầm Mặc Nùng đang ghé lên trên mặt bàn ngủ say, quần áo vẫn ngăn nắp sạch sẽ, cũng không có bất cứ cái gì thương tổn, lúc đó mới yên lòng.



" Ngươi... là... ai... ." Cái cổ của Cố Trường Niên bị một cánh tay mang bao tay trắng túm lấy, bị nghẹn đến sắc mặt đỏ bừng, dùng sức trong cổ họng nói ra ba chữ.



Nhưng nam nhân kia lại không trả lời vấn đề hắn đưa ra, ngón tay cái và bốn ngón tay khác dùng một chút lực, rắc một tiếng, liền vặn gãy cổ của Cố Trường Niên.



Đem thi thể của hắn ném xuống mặt đất, liếc mặt quan sát hoàn cảnh bên trong căn phòng một lúc, sau khi không phát hiện ra bất cứ dấu vết nào khả nghi, lúc này mới đi đến bên cạnh điện thoại ở trong phòng, dùng cánh tay mang bao tay màu trắng ấn 110.



" Alo, xin chào, đây là trung tâm chỉ huy cấp cứu 110..."



" Alo, xin chào, là ai gọi điện báo?"



"... này, có ai còn ở đó không..."



Nam nhân nhìn thoáng qua Trầm Mặc Nùng vẫn đang ngủ say, sau đó mới ở cửa phòng đi ra ngoài, khi đi tới tháng máy, vừa đúng lúc có một đáng bảo vệ của quán rượu chạy tới bên này.