Cảnh Lộ Quan Đồ
Chương 865 : Lượng kiếm
Ngày đăng: 17:41 30/04/20
- Thì ra là thế… Mọi người giật mình. Đỗ Long nói: - Người tranh giành khẩu khí, phật tranh giành nén nhang. Lúc này, tôi sẽ cùng cái bà gia kia đối chọi, để xem bà ta có năng lực gì. Được rồi, bỏ qua chuyện này không nói nữa, trải qua mấy ngày điều tra, vụ án ăn trộm và đập xe hàng loạt đã có tiến triển rất lớn. Chúng ta cần tập trung vào mấy nghi phạm sau đây…
Đỗ Long đưa mấy phần tài liệu đã được đóng thành sách cho Tống Tường Bình. Tống Tường Bình nhìn qua rồi liền phát xuống cho mỗi người bên dưới. Khi Hồ Thông Viễn nhìn thấy ảnh chụp khuôn mặt của nghi phạm ở trang thứ nhất thì trong lòng trầm xuống, anh ta không ngờ Đỗ Long nhanh như vậy đã điều tra ra được chính chủ, cũng may những người này trước đó đã rời khỏi tỉnh Thiên Nam.
Dương Xương Hiền nhìn tài liệu, sau đó cười một cách rất kỳ quái, nói: - Anh Hồ, mấy người này nhìn quen mắt đấy chứ, đây không phải là mấy thành viên thuộc băng trộm cắp mà lần trước anh đã phá được kế hoạch của chúng hay sao?
Hồ Thông Viễn lạnh nhạt nói: - Vậy à? Tôi cũng không nhớ lắm, khó được như anh còn nhớ rõ như vậy.
Đỗ Long cũng rất bội phục bản lĩnh thấy núi Thái Sơn sụp ngay trước mắt nhưng vẫn bình tĩnh của Hồ Thông Viễn, hắn nói: - Theo điều tra, trước mắt đã xác định được những tên này có hiềm nghi rất lớn. Hành tung hơn một tháng gần đây của bọn chúng rất khả nghi, đa số thời điểm khi phát sinh vụ án thì bọn chúng đều không có chứng cớ ngoại phạm. Hơn nữa buổi tối hôm thứ hai, lúc tôi đến đại đội đưa tin thì mấy tên này đột nhiên cùng nhau mất tích. Điều này càng làm tăng thêm tính hiềm nghi của bọn chúng. Căn cứ theo những gì điều tra được, đám người này hẳn là đã đi Quảng Châu, cho nên tôi định tự mình đi Quảng Châu một chuyến.
Tống Tường Bình nói: - Đại đội trưởng, anh không cần phải tự mình đi như vậy chứ? Tùy ý phái vài người thông minh cơ trí đi là được mà.
Đỗ Long nói: - Tôi vẫn nên tự mình đi một chuyến thì hơn.
Hồ Thông Viễn nói: - Phó đại đội trưởng Dương không phải hoài nghi bên trong chúng ta có nội gián hay sao? Đại đội trưởng, cậu không nên đem kế hoạch nói ra trước mặt mọi người như vậy, nếu lại để lộ tin tức khiến nghi phạm chạy thoát thì làm sao bây giờ?
Đỗ Long cười nói: - Tôi tin tưởng mọi người ở đây, cũng tin rằng lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt. Bọn chúng chạy không thoát đâu.
Dương Xương Hiền trừng mắt nhìn Hồ Thông Viễn, hỏi: - Đại đổi trưởng, anh tính mang theo mấy người vậy?
Đỗ Long nói: - Tôi, Trương Chấn Nghiệp, Triệu Tinh Thần, còn lại thì tùy chọn thêm hai người nữa.
Lưu Kha cũng nhìn thấy Đỗ Long, vốn trên khuôn mặt bà ta đang mang theo nụ cười bỗng nhiên chuyển sang lạnh lùng. Đỗ Long đối với loại phụ nữ không biết phân biệt phải trái này cũng không có cảm tình gì. Lúc hai người mặt mày sa sầm đi qua nhau thì Đỗ Long nghe thấy Lưu Kha thấp giọng mắng một câu:
- Không biết xấu hổ!
Cho dù tính tình Đỗ Long có tốt đến mấy thì cũng không thể để người khác nhục mạ mình như vậy, cho nên hắn quay người, mặt lạnh như sương quát lên: - Bà nói cái gì?
Cả người Lưu Kha giật nảy lên, bởi vì tiếng quát này của Đỗ Long hàm chứa nội khí khiến bà ta kinh hồn táng đảm một trận. Lưu Kha được người khác thổi phồng là anh hùng hơn 10 năm nay, tính tình ngày càng quá quắt, tu dưỡng lại không theo kịp, bà ta sớm đã không còn là nữ cảnh sát trẻ tuổi thấy việc nghĩa hăng hái làm của năm đó nữa rồi, bình thường vốn đã quen hất hàm sai bảo người khác, liệu có ai dám vô lễ với bà ta như vậy chứ?
Vốn Lưu Kha căn bản không để một tên trẻ tuổi như Đỗ Long vào mắt, hiện giờ bị Đỗ Long quát nạt trước mặt mọi người, bà ta cảm thấy uy nghiêm của bản thân bị khiêu khích nghiêm trọng. Nhịp tim đập gia tăng mãnh liệt, máu trong người như sôi trào vọt lên não, Lưu Kha tức giận xoay người nói với Đỗ Long: - Nói vậy thì sao, tôi sợ cậu chắc, đồ không biết xấu hổ. Vì đoạt công lao của người khác, không ngờ lại làm ra những chuyện xấu xa như vậy. Cậu quả thực là đồ bại hoại trong đội ngũ cảnh sát! Đồ sâu mọt đáng xấu hổ!
Đỗ Long quát lạnh nói: - Bà câm miệng cho tôi! Bà có tin tôi lập tức tố cáo bà tội phỉ báng với phòng kiểm tra kỷ luật hay không? Chuyện không có chứng cứ thì tốt nhất không nên nói lung tung. Nếu bà không phải phụ nữ, bà dám nói xấu, nhục mạ, công kích tôi như vậy thì tôi đã sớm cho bà một cái tát rồi! Thật sự là không thể nói lý mà!
Lưu Kha tức giận đến nỗi cả người run rẩy, bà ta cười lạnh nói:
- Chứng cứ? Còn cần chứng cứ nữa sao? Chuyện tình cảm của hai người sớm đã truyền tới hàng cùng ngõ hẻm rồi, cậu muốn bắt gian tại giường mới chịu nhận à? Nếu không phải con nhóc kia lặng lẽ tiết lộ tin tức cho cậu thì đại đội trị an các cậu ngay cả vụ án đập xe cũng không thể phá được, làm sao còn có thể bắt được đám buôn lậu ma túy đang giao dịch chứ?
Đỗ Long cười lạnh nói: - Có thể nói ra những lời như vậy thì quả thực làm cho người ta hoài nghi bà có phải cảnh sát hay không nữa. Tôi cũng lười nói chuyện vô nghĩa với bà. Nếu bà cảm thấy tôi dùng thủ đoạn hèn hạ cướp công của bà thì bà cứ việc phản ánh với cấp trên bên kiểm tra kỷ luật. Tôi bây giờ còn phải đi bắt nghi phạm của vụ án ăn trộm và đập xe, cũng không rảnh mà dông dài với bà làm gì.
Nói xong Đỗ Long liền ngang nhiên rời đi. Lưu Kha nhìn theo bóng lưng của hắn, dần dần tỉnh táo lại. Ngay sau đó, bà ta liền ý thức được tình hình không ổn, chỉ thấy chung quanh đứng không ít đồng nghiệp, bọn họ dùng ánh mắt hoặc là kỳ quái hoặc là thương hại để nhìn Lưu Kha. Nội tâm của Lưu Kha không khỏi trầm xuống…