Cảnh Sát Có Người Yêu
Chương 86 :
Ngày đăng: 23:38 21/04/20
Tần Tiểu Mặc thật vất vả chờ đến tan tầm, Trần An Khánh còn chưa đến tạm biệt mọi người, nàng đã khẩn cấp cầm túi xách đi ra ngoài, mới vừa tới cửa, liền nhìn thấy Diệp Tử đang ngồi trong xe đợi mình, tay vịn tay lái, quả thực đẹp đến không chịu được.
"Chị Diệp!" Tần Tiểu Mặc mở cửa xe, an vị ngồi vào vị trí phó lái.
"Tan sớm vậy, chị còn tưởng phải đợi em thêm hồi lâu nữa." Diệp Tử có chút kinh ngạc.
"Chị cho là phải chờ em? Vậy chị còn đến sớm."
"Sợ em chờ." Diệp Tử luôn ôn nhu làm Tiểu Mặc vô lực chống đỡ.
"Đi thôi, chỗ nào đâu, em chỉ đường nhe." Diệp Tử khởi động xe, đi theo phương hướng Tần Tiểu Mặc chỉ.
Tới nơi, đậu xe xong, Diệp Tử lôi kéo Tiểu Mặc đi vào quán, lại không nghĩ rằng trước cửa đụng phải "người quen".
"Em gái!"
Tần Tiểu Mặc nhíu mày nhìn người trước mắt đang nhiệt tình chào hỏi với mình, hình như hơi quen quen. Nhưng sao hắn lại kêu nàng là em gái chứ.
"Anh cùng cha khác mẹ của em." Diệp Tử thấy Tần Tiểu Mặc tỏ vẻ nghi hoặc, nhẹ nhàng nhắc nhở một câu bên tai nàng.
"A." Tần Tiểu Mặc ứng Diệp Tử một tiếng, lôi kéo nàng đi vào quán, không hề có ý định phản ứng lại "người quen" kia.
"Aizz, em gái sao em tới nơi này." Người nọ giống như không để tâm tới chuyện Tiểu Mặc không thèm nhìn hắn, cứ tiến lại gần.
"Tới nơi này không ăn còn có thể làm gì nữa?" Tần Tiểu Mặc dừng lại, cười lạnh đáp hắn một câu.
"Cũng phải, vậy hai người từ từ ăn, ngon miệng nha." Người kia cười nói xong, liền xoay người đi.
Diệp Tử thề là tại thời điểm hắn xoay người, cô thấy khoé miệng hắn mang theo nụ cười không rõ là ý tứ gì, còn thoáng nhìn cô một cái.
"Chị Diệp, chị ngẩn ra làm gì, vào thôi." Tần Tiểu Mặc nhìn chị Diệp sững sờ trước mặt mình, không biết chị Diệp bị làm sao, muốn nổi giận cũng phải là mình giận mới đúng chứ, ăn một bữa còn gặp người đó, xui gì đâu.
"A, đi thôi."
Tuy rằng trước lúc ăn có hơi không thoải mái, nhưng Tiểu Mặc rất nhanh quăng chuyện này ra sau đầu, nhất là khi nhìn đến thực đơn.
"Cái này... Tất nhiên là dê xiên nè."
Diệp Tử mới vừa xuống máy bay liền đi thẳng đến công ty, ngay cả thời gian về nhà cũng không có, vô cùng mệt mỏi, ngay cả Alma đều chưa thấy qua bộ dáng chật vật này.
"Chào mọi người, hôm nay tôi mời dự họp, mục đích là gì tin tưởng mọi người cũng biết, vì cái gì lại có cục diện này, trong lòng mọi người đều rõ, nếu không phải trong công ty có người tiết lộ tư liệu ra ngoài, đối phương cho dù có lợi hại thế nào cũng không có khả năng đẩy công ty chúng ta vào khốn cảnh thế này."
Diệp Tử vừa dứt lời, tiếng nghị luận đã vang đầy bên dưới.
"Mọi người yên lặng một chút, tôi biết các vị đang ngồi đây đều vô tội."
"Tổng tài, là ai a?!" Giám đốc tài vụ cau mày lớn tiếng hỏi. Chuyện này cũng không phải là chuyện nhỏ, cho dù hắn không phải là người phản bội, nhưng nếu người phản bội là thuộc hạ dưới tay hắn, hắn cũng khó trốn khỏi trách nhiệm, với lại bộ tài vụ là quản lý tiền bạc, tương đối mẫn cảm.
"Bây giờ còn chưa thể xác định, nhưng là... bên bộ phận thiết kế." Diệp Tử trầm giọng, ánh mắt cũng tối sầm lại.
"Cái gì!?" Đầu lĩnh bên nhóm thiết kế bật đứng lên, hắn suy nghĩ trăm ngàn lần cũng không nghĩ đến cư nhiên là người của mình.
"Tổng tài, có phải cô nghĩ sai rồi hay không, cấp dưới của tôi là những nhà thiết kế nổi danh lừng lẫy trong giới, không thiếu tiền cũng không lo sự nghiệp phát triển không được, làm sao có thể tiết lộ cơ mật công ty." Giám đốc thiết kế không thể tin được.
"Vừa mới bắt đầu tôi cũng không tin, nhưng quả thật...là người của các anh, đầu tiên là đem toàn bộ sơ đồ phác thảo thiết kế của nguyên serie bán cho một công ty mới mở, sau đó cơ mật của công ty cũng tuồn ra..."
"Bản phác thảo thiết kế?! Không có khả năng, bản thảo ở trong tay tôi, chưa từng rời khỏi ngăn tủ của tôi."
"Willian, bản phác thảo không thể nào chỉ có một bản."
"Này...cái này là do Corrine và Baron cộng tác thiết kế..." Tổng giám thiết kế nói.
"Không thể nào!" Nhóm giám đốc quản lý phía dưới đều nổ tung, hai người này giữ vai trò thiết kế chính, nghĩ thế nào cũng thật không ngờ lại là bọn họ.
"Alma, kêu bọn họ đến đây." Diệp Tử nói với Alma.
"Vâng." Alma lấy điện thoại ra gọi cho nhân viên phía dưới, kêu người lên đây.
"Tổng tài, Kimy nói Baron không ở công ty, từ ngày hôm qua nàng đã không thấy hắn." Alma cau mày, sự tình thoạt nhìn không đơn giản chút nào.
"Willian." Diệp Tử chuyển hướng qua giám đốc thiết kế.
"Ngày hôm qua Baron xin phép tôi nghỉ việc, tôi cho rằng hắn có chuyện gì gấp, nên đã duyệt." Willian trả lời.