Chàng Rể Ma Giới
Chương 27 : công chúa phường, đạo bản!
Ngày đăng: 23:14 20/04/20
Trần Duệ cố nén hưng phấn trong lòng, hỏi một câu: "Loại bán phế quáng thạch này còn có không, bao nhiêu tiền một khối? Ta nghĩ đây có thể là thứ đại sư cần".
"Phổ thông quặng sắt nếu dính vào thứ kia sẽ bị hạ phẩm cấp, cho nên ta cũng không lưu lại nhiều, chỉ có hai, ba khối thôi, đệ đệ ta Khoa Khắc còn có mấy khối, nếu như ngươi muốn, có thể dùng giá tiện nghi nhất bán toàn bộ cho ngươi" Jack nhịn không được hỏi một câu: "Nhưng thứ phấn kia có thể bán cho ta một ít không? Có thứ này sẽ giúp làm sạch phế quáng a".
Hóa ra hai nhà thợ rèn nổi tiếng Ám Nguyệt thành lại là anh em, còn về chuyện phấn kia thì thuần túy là để che mắt, nên Trần Duệ đương nhiên không thể nói ra được: "Đây là dược phấn bí chế của đại sư, mà còn chứa kịch độc, không thể truyền ra ngoài được. Chẳng qua, ta hiện tại có thể giúp ngươi loại bỏ hết phế quáng".
Nhân loại khẳng khái giúp đỡ làm Jack vui vẻ không thôi, bỗng phát giác nhân loại này thật ra cũng có chút dễ nhìn a! Xem ra truyền ngôn trước đến giờ của ma giới cũng có lúc sai a, nhân loại cũng không phải hoàn toàn là xảo trá, chí ít nhân loại này không phải a.
Jack vội vàng lấy ra phế quáng của cửa hàng, cộng thêm số phế quáng của cửa hàng người em nữa, tất cả là được bảy khối.
Nhân loại "rất không tồi" cũng cao hứng không thôi, một khối được 25 điểm linh khí! Lại còn tận bảy khối a!
Không lâu sau, toàn bộ số phế quáng được xử lý sạch sẽ, hiện tại Trần Duệ đã có 175 điểm linh khí, trong lòng vô cùng sảng khoái.
Từ Jack hắn biết được những quáng thạch này đều đến từ quáng động Tây Lang sơn, đây là một trong những quáng mạch của Ám Nguyệt lãnh địa, nhưng độ nguy hiểm nơi đó nghe nói vô cùng cao. Sâu trong quáng động là những ma thú đáng sợ, giết chết rất nhiều sinh mạng quáng công. Mấy năm gần đây, sản lượng quáng thạch càng lúc càng thấp, liền cả quáng vụ quan Tim trong lúc thám tra quáng động cũng mất tích, đến hiện tại đã hẳn đã không còn xương cốt đi.
Trước kia, những phế quáng này là do quáng công xử lý sau đó mới đem bán ra, nhưng hiện tại ma thú dưới lòng đất càng lúc càng hoành hành, khai thác quáng càng thêm khó khăn, dù là loại phế quáng này cũng phải mua, mà cho dù là phế quáng, thì hiện tại càng lúc càng ít rồi!
Trần Duệ ngấm ngầm ghi lại địa danh Tây Lang sơn, chẳng qua chỗ đó xác thực nguy hiểm, trước tiên quen thuộc tình huống Ám Nguyệt thành đã, đợi khi linh khí tích đến trình độ nhất định, sẽ đi quáng sơn xem xem đi.
"Jack, ta ưa thích nhất là kết bạn với người hào sảng như ngươi, như vậy đi, ngươi tìm cách lấy đến phế quáng này, càng nhiều càng tốt. Ta có thể giúp ngươi xử lý sạch đám tinh thể bám vào, còn về phương diện giá tiền…".
Trần Duệ còn chưa nói xong, Jack đã cướp lời: "Về phần giá tiền, ta tính cho ngươi mười bạch tinh tệ cho một khối đi, được chứ? Nếu tính như vậy, phần tiền của ngươi cho ngày hôm nay là một tử tinh tệ đi".
Trần Duệ vốn muốn dùng giá rẻ mua, những tinh thể kia quá quý với hắn rồi, không ngờ Jack lại nguyện ý trả tiền a – giác ma này tốt bụng biết bao! Xem ra truyền ngôn cũng có sai sót a, ma tộc không phải toàn những kẻ hung tàn a, chí ít giác ma này rất không tệ a!
Cùng một khắc, nhân loại và giác ma sản sinh cộng minh hảo hữu!
Trần Duệ chiếm được tiện nghi, cũng không muốn lấy tiền làm gì, chỉ nói Jack sau khi thu được phế quáng thì báo hắn đến.
Cơ Á thấy bộ dáng kích động của hắn, gật gật đầu nói: "Tiểu công chúa điện hạ rất thông minh, nếu để nguyên bộ dáng kia, khẳng định sẽ không ai mua, đổi thành như này, đã bán ra được mấy bản rồi a… Ngươi không cần cao hứng như thế chứ".
Đây là "cao hứng" sao? Câu nói này làm cho Trần Duệ nhất thời "cao hứng" không nói nên lời.
Vật phẩm bày bán ở tầng hai cũng không ít, không chỉ có công chúa kỳ, còn có một chút thư tịch như "ma vương cùng công chúa" bản hoàn chỉnh, không ngờ cũng là đạo bản, ghi chép lại câu chuyện lần trước hắn kể, xem ra ý thức sao chép của vị tiểu la lỵ này quá mạnh đi, chỉ là không biết những quyển sách này là in ấn làm sao? Hẳn là ma pháp đi.
Mấy quyển sách đầu còn chính thường, nhưng càng về sau, chỉ riêng tên sách đã làm Trần Duệ đổ mồ hôi ròng ròng a.
"Nam nhân, các ngươi là cầm thú", tập 1: không bằng cầm thú! Tập 2: cầm thú cũng không bằng! "Trừng ai kẻ đó mang thai", "Ai nói nam nhân mạnh hơn nữ nhân, có bản sự thử sinh hài tử xem nào"…
Trần Duệ cuối cùng cũng hiểu ra tại sao tiểu công chúa biến thành gian xảo thêm vào chín sớm, hẳn là vì những quyển sách này đi. Gần đèn thì sáng, gần mực thì đen, đây chính là ảnh hưởng của giáo dục đến hài tử a!
Cảm khái quy cảm khái, Trần Duệ đối với việc Alice mở cửa hàng tương đối hiếu kỳ. Cơ Á bèn giải thích cho hắn, lúc trưởng công chúa Mejia vừa tiếp thủ Ám Nguyệt thành, đụng phải rất nhiều khó khăn, nhất là về mặt kinh phí, nàng đành phải bán vài kiện bảo vật hoàng thất cùng với đồ đạc cá nhân, cuối cùng cũng vượt qua khó khăn.
Cửa hàng này là lưu lại từ lúc đó, đến sau Alice nhàm chán tiếp quản cửa hàng, bình thường bán chút đồ vật, thứ nhất là tiêu khiển giết thời gian, thứ hai là kiếm tiền tiêu vặt. Cơ Á bình thường ngẫu nhiên mới đến giúp đỡ, nghe nói hai tháng sau khi mở cửa hàng, Alice cũng không đòi một ma tinh tệ nào từ tỷ tỷ nữa.
Chuyện xưa bình đạm thiếu hụt điểm nhấn này lại làm Trần Duệ có cảm giác chua xót trong lòng, Mejia vì trị lý lãnh địa, đã trải qua rất nhiều khốn khó, còn bị bách bán đi gia sản, nhưng khi đối đãi với những người như Aldas lại không chút keo kiệt a. Alice cũng rất hiểu chuyện, dù cho có hồ nháo, nhưng cũng không làm vướng tay vướng chân tỷ tỷ đi.
Từ điểm này mà xem, xác thực tiểu la lỵ cũng có nét tiểu thông minh, đáng tiếc, sinh ý còn không thuộc phạm trù thông minh của nàng đi.
Trần Duệ đang nghĩ ngợi, đột nhiên dưới lầu vang lên thanh âm tiểu liệt ma cố ý dâng cao: "Alice điện hạ!".
Tiểu la lỵ đến!