Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!
Chương 513 :
Ngày đăng: 12:14 30/04/20
Không ngờ Phó Dật Trần lúc này lại dán sau đứng cô, cô lui một bước, tình cờ lại lùi vào trong lòng anh.
Cô ngẩn ra.
Không đợi cô lấy lại Thiên Tinh, đôi tay rắn chắc của anh đã ôm cô từ đằng sau.
Trì Vị Ương theo bản năng muốn giãy ra.
Ai muốn anh ôm chứ!
Nhưng cô càng là giãy, lực đạo trên tay Phó Dật Trần lại càng xiết chặt. Cô đơn giản cúi đầu đẩy tay anh ra, anh giống như không thể nhịn được nữa, hai tay nắm vai cô, xoay cô lại.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Cả hai hốc mắt đều hồng hồng.
Giây tiếp theo, hai cánh tay anh thu lại, cô liền ngã vào lòng anh. Phó Dật Trần không nói gì, cúi người xuống chăm chú nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm, tiện đà, đột nhiên chuẩn xác chặn môi cô, hít một hơi sâu hôn mạnh lên.
Một nụ hôn này gói trọn bao nhiêu áp lực, đau đớn, cả tình cảm thắm thiết và bá đạo níu giữ.
Trì Vị Ương bị hôn đến ngây người. Nhưng buồn bực còn ở trong lòng, không có chỗ phát tiết. Giờ tự dưng bị anh hôn như vậy, cơn tức nổi lên, nắm chặt tay đấm anh: “Ưm... ưm... anh buông ra!”
Mấy tiếng đứt quãng, chẳng những không thành công đẩy người ta ra, ngược lại lại để anh thừa dịp này đưa lưỡi vào trong khoang miệng ngọt ngào của cô quấn lấy.
Như muốn truyền hết tình cảm sâu sắc tận đáy lòng anh cho cô hay.
Hôn hôn, hôn đến hít thở không thông. Anh lui lại, Trì Vị Ương đã muốn rơi lệ đầy mặt.
Đôi môi đỏ mọng bị anh chà đạp mà có chút đỏ lên. Cô thật vất vả mới thở được một hơi, thở dốc một tiếng, nắm tay lại đấm anh cho hả giận, xuống tay không nhẹ.
Phó Dật Trần cũng không thấy đau. Nắm tay kia đấm lên ngực anh, anh ít nhất còn cảm thấy chân thật.
Cô còn ở đây...
Chỉ cần còn ở đây là tốt rồi.
Còn có...
Đầu ngón tay anh nghịch ngợm thưởng thức, càng khiến cả người cô như bị điện giật. Cảm giác đêm hôm đó, cô hơn phân nửa đều mơ hồ, nhưng vừa rồi lại trở nên rõ ràng.
“Nghĩ gì vậy?” Phó Dật Trần thấy cô lâu không nói chuyện, thấp giọng hỏi.
Trì Vị Ương đỏ mặt.
Nào dám nói mình vừa nghĩ đến chuyện tạo em bé, cô vội ho một tiếng, thanh thanh giọng: “Nghĩ, ngày mai gọi điện thoại cho mẹ anh, em phải lên án anh độc ác thế nào. Nửa đêm còn đuổi một phụ nữ có thai ra ngoài, anh nói anh có quá đáng không?”
Phó Dật Trần nắm chặt tay, áy náy. Anh dùng một chút lực, kéo cô qua ôm vào trong ngực.
Đầu gác lên đỉnh đầu cô cọ cọ, rồi sau đó, lại giống như không nhịn được, hôn hôn đỉnh đầu cô.
Thở dài một tiếng, nói: “Anh rất áy náy, thật sự xin lỗi em.”
“Không phải anh sợ bị cô dạy cho một trận mới lấy lòng em đấy chứ?”
Phó Dật Trần không nói gì, tim đập loạn nhìn bóng hai người ôm nhau trên vách thang máy xuất thần một hồi lâu. Lúc Trì Vị Ương nghĩ anh không mở miệng nói gì lại thấy anh nhắm mắt, lông mi run run. Thật lâu sau, mới nói: “Anh sợ em ghét bỏ anh.”
Mở mắt ra, hốc mắt đã dâng một tầng hơi nước.
Trì Vị Ương chấn động.
Trong lòng đau đớn.
Giống như có con dao cứa vào lòng cô, đau đớn trăm ngàn lần không thôi.
Làm sao còn nhẫn tâm phát giận với anh nữa, cô dựa lên người anh, hai tay khoác lên cổ anh.
Phó Dật Trần cúi người nhìn cô: “Vị Ương...”
“Em ôm anh như vậy có phải đã nói rõ em không chán ghét anh rồi không?” Thanh âm Trì Vị Ương rầu rĩ, tất cả đều là đau lòng.