Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 4431 : Ngước lên trên đầu ba thước có thần linh (Thượng)

Ngày đăng: 14:58 18/04/20


Chờ qua thời gian bận rộn rồi Diệp Dương Thành sẽ quản lý chuyện này, tạm không nói có thu nhập được công đức huyền điểm hay không, nguyên nhân chủ yếu hắn làm chỉ là một loại bản năng.



Tựa như lúc ở Diên Đãng Trấn Diệp Dương Thành ra lệnh con chuột cắn chết đám buôn người, khi đó hắn không suy nghĩ nhiều, trong đầu chỉ có một ý nghĩ:



Bọn buôn người, giết không tha!



Trên thang lâu vang tiếng vài nam nhân la hét, tiếng bước chân hỗn độn. Nghe tiếng vang, Diệp Dương Thành biết đám thuộc hạ của Đổng Trường Xuân xông lên. Theo Đổng Trường Xuân báo cáo thì đám người không phải loại tội ác tày trời, chưa đến mức xóa sổ tập thể.



Nhưng nếu đã đụng phải Diệp Dương Thành thì hắn không có lý do nào ngồi xem mặc kệ. Diệp Dương Thành đứng trong văn phòng một lúc sau thi triển huyễn hóa thuật trung giai, biến bộ dạng của mình thành nam nhân hơn bốn mươi tuổi thô kệch, cơ thể vạm vỡ hơn nhiều.



Làm xong tất cả Diệp Dương Thành ngước lên nhìn Đổng Trường Xuân run cầm cập giữa không trung, thi triển một thuật kết giới giam cầm oan hồn Đổng Trường Xuân lại. Diệp Dương Thành tùy tay ném Đổng Trường Xuân vào Cửu Tiêu không gian.



Hành lang vang thanh âm ngày càng gần:



- Mau, mau lên!



Nam nhân mặc đồ tây lúc trước chạy đi đang la to thúc giục đám người tăng tốc độ.



Nam nhân mặc đồ tây nói:



- Không thấy đại ca đâu, trong văn phòng chỉ có cái cravat của đại ca, trên cravat dính vết máu!



Giọng một thanh niên vang lên:



- Lang ca, mấy ngày hôm trước đại ca đã ra lệnh là nếu không được phép thì không cho ai vào tầng mười hai. Lang ca cảm thấy đại ca mất tích có liên quan gì đến chuyện này không?



Nam nhân mặc đồ tây được gọi là Lang ca ngây người, quay đầu hỏi:




Khi Lang ca dẫn theo thuộc hạ xông lên lầu, bọn họ chưa tới cửa văn phòng thì Diệp Dương Thành đã bước ra. Diệp Dương Thành không cho đám Lang ca có cơ hội phản ứng, bọn họ cảm giác có ánh sáng bạc lóe qua mắt mình, sau đó kinh hoàng phát hiện không thể nhúc nhích.



Trừ tròng mắt có thể xoay tròn ra toàn thân bọn họ hoàn toàn tê liệt, mất quyền khống chế cơ thể nhưng bọn họ cảm nhận được không khí lạnh băng nói lên xúc cảm vẫn còn.



Trong tình huống siêu quái dị này, Diệp Dương Thành lững thững bước tới, tiện tay chộp cổ áo một thanh niên khoảng hai mươi lăm, sáu tuổi.



Diệp Dương Thành nhìn thanh niên một lúc, thản nhiên nói:



- Tuổi còn trẻ không đi đường ngay thẳng, chơi trò xã hội đen làm gì?



Thanh niên bị Diệp Dương Thành túm cổ áo trong mắt toát ra tia kinh hoàng:



-...



Thanh niên không thể nói câu nào, trơ mắt nhìn Diệp Dương Thành giơ tay phải lên tát mạnh vào mặt gã, cái tát làm gã nổ đom đóm mắt, choáng váng ù tai.



Bốp!



Tát một cái chưa ngừng, Diệp Dương Thành lại tát một cái nữa. Thanh niên bị tát rụng hàm răng, máu chảy ra từ khóe môi. Diệp Dương Thành ném thanh niên ra sau lưng mình, mặc cho gã đập mạnh xuống nền đá cẩm thạch.



Diệp Dương Thành lên tiếng:



- Trừng trị sơ, cho ngươi một cơ hội thay đổi con người. Hãy rời khỏi đây, sau này đừng làm chuyện xấu nữa.



Thanh niên không phát hiện chút thanh âm nào, nhưng gã bị hai cái tát của Diệp Dương Thành hù sợ chết khiếp, chỉ có thể xoay tròng mắt như đang vô hình hứa hẹn sau này không dám làm chuyện thiếu đạo đức nữa.