Chí Tôn
Chương 12 : Lợi Trảo Hầu đấu với Tửu Tao Cẩu (Thượng)
Ngày đăng: 23:31 20/04/20
- Đáng chết! Tiểu tử kia thật sự chạy vào, muộn như vậy còn tiến vào trong rừng rậm, muốn chết hay sao?
Nhân viên cửa hàng nhìn khu rừng rậm đang dần dần u ám, trong lòng vô lực mắng.
- Thật sự là kỳ quái, tên ranh con này tới đây làm gì?
Một âm thanh băng lãnh vang lên, rơi vào trong tay tên nhân viên cửa hàng.
Phát ra âm thanh, là một tên có mắt tam giác khí chất âm tàn độc ác. Dáng người của hắn cao gầy, cánh tay thon dài, bên hông buộc một túi da màu xanh lá. Lúc này ở bên cạnh, nhìn vào rừng rậm, như có điều suy nghĩ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - https://truyenfull.vn
- Ngươi quản hắn làm khỉ gió gì! Còn mẹ nó, còn không mau đuổi theo, nếu chạy vào chỗ sâu trong rừng rậm thì rất phiền toái.
Một chòm râu dài, bộ dáng và vẻ mặt hung tàn, trên lưng đeo một thanh quỷ đầu đại đao, bên hông treo một túi da màu đen, rống lớn nói.
Nhân viên cửa hàng không dám nhiều lời, có chút kinh hồn táng đảm nhìn hai người này. Thấy chòm râu dài nhìn hắn, lập tức nịnh nọt cười cười. Hai người này chính là ngự yêu sư, chiến lực viễn siêu mọi người, nếu mình không có mệnh lệnh của chưởng quầy, chắc chắn sẽ không động vào bọn họ.
- Nơi này có dấu vết bị giẫm qua rất mới.
Rất nhanh, có người phát hiện ra hành tung của Sở Vân.
- Xuất phát.
Nhân viên cửa hàng cũng muốn mau chóng giải quyết Sở Vân, cho nên đi về phía trước, đi vào trong rừng rậm. Theo sát phía sau chính là tên mắt tam giác, và tên chòm râu dài hùng hùng hổ hổ. Cuối cùng là tám tên tráng hán.
Rất nhanh, thân ảnh mọi người dần dần biến mất trong rừng rậm.
- Ta nhớ gần nơi này hình như có một đầu Lợi Trảo Hầu, là một đầu tiểu yêu có tu vi đạt tới mười hai năm.
Trong lòng vui vẻ, nụ cười trên khóe miệng Sở Vân xuất hiện.
- Lũ Thiết Chủy Đại Điểu đáng chết! Làm bại lộ nơi ẩn nấp của chúng ta rồi.
Nhân viên cửa hàng dính vết máu trên người, quần áo vốn hoàn hảo của hắn biến thánh rách mướp, hắn đang ẩn núp sau một tảng đá, trong miệng tức giận mắng chửi.
- Sợ cái gì, đối phương chỉ là một tiểu tử miệng còn hôi sữa mà thôi. Nói không chừng, hắn thấy bên này có động tĩnh, đang tại tò mò chạy tới đây! Ha ha ha! Sau đó chỉ chờ chúng ta bắt lấy thôi.
Âm thanh của gã có chòm râu dài ngân cao, quanh quẩn trong rừng rậm, hù dọa đám chim.
Trong đầu nhân viên cửa hàng hiện lên hình ảnh Sở Vân lạnh nhạt tự nhiên, hai mắt như trêu tức, không khỏi lắc đầu. Hắn có một loại trực giác, đối phương rất khó đối phó. Muốn hoàn thành nhiệm vụ lần này, sẽ rất phiền toái.
- Câm miệng, chính là cái miệng của ngươi mà đám Thiết Chủy Đại Điểu mới bừng tỉnh. Trong rừng rậm này có không ít yêu thú hoang dại, nên cẩn thận thì tốt hơn.
Âm điệu của mắt tam giác chậm rãi, ngữ khí âm lãnh, nhìn về phía gã có chòm râu dài, biểu lộ bất mãn.
- Hừ!
Chòm râu dài hừ lạnh một tiếng, cuối cùng vẫn hạ thấp âm thanh. Hắn cũng biết rõ, tuy nơi này là gần ngoài rìa của rừng rậm, nhưng đúng là có không ít yêu thú hoang dại. Dùng thực lực của bọn họ, cũng cần phải chú ý.