Chớ Quấy Rầy Phi Thăng

Chương 10 : Dẫn khí nhập thể

Ngày đăng: 16:31 19/04/20


Trong truyền thuyết đệ tử quan môn Tê Nguyệt Phong không có tư chất tu chân, bỗng nhiên biến thành Ngũ Linh căn nhân tài Tu chân giới, Vân Hoa Môn trên dưới hưng phấn thảo luận vài ngày, giống như đã nhìn thấy được tương lai rửa được mối nhục năm xưa.



Sau khi kiểm tra xong linh căn, Không Hầu liền thu được rất nhiều lễ vật, không chỉ có của các vị trưởng lão, mà ngay cả thân truyền đệ tử của các phong chủ cũng tự mình chạy đến Tê Nguyệt Phong tặng lễ vật cho nàng, nhân tiện còn nhắn nhủ vài điều với Không Hầu.



“Tiểu sư muội, Ngũ linh căn giai đoạn mới tu hành có chút thong thả, muội không cần vì thế  mà áp lực, đợi đến Trúc Cơ kỳ thì sẽ tốt đẹp thôi.”



“Muội có việc gì cần giúp đỡ, thì cứ nói với các sư huynh sư tỷ. Giai đoạn đầu tu vi có chút chậm rãi, cũng không cần vì đó mà căng thẳng, thuận theo tự nhiên là tốt rồi.”



“Tiểu sư  muội a, Vân Hoa Môn đặt cả hi vọng chấn hưng vào muội a.”



Mỗi ngày đều tiếp xúc với rất nhiều sư huynh sư tỷ nhiệt tình, tới ngày thứ ba, Không Hầu không chịu nổi nữa, hỏi ra nghi hoặc trong lòng: “Sư huynh, sư tỷ, mọi người đối với Vân Hoa Môn tình cảm sâu nặng như vậy, lại là tinh anh trong môn phái, hy vọng chấn hưng phải đặt trên vai các vị mới đúng, sao lại đặt trên người muội?”



Nàng ở trong cung gặp không ít phi tần ngoài mặt tươi cười, khen ngợi nhưng sau lưng luôn tìm cách hại chết đối phương, nào thấy qua loại chân thật nhiệt tình khen ngợi như các sư huynh sư tỷ trước mặt



“Ha ha ha ha.” Các sư huynh sư tỷ cười gượng, khiêm tốn nói: “Chúng ta thiên tư không bằng muội, tự lòng có thể hiểu lấy, tự nhiên ngóng trông sư muội càng ngày càng tốt.”



“Chấn hưng môn phái loại sự tình này rất mệt a, đang sống thoải mái, tham gia vào sự tình đó làm gì.” Một vị sư huynh tướng mạo hàm hậu nhỏ giọng nói thầm, nào biết lúc hắn thầm thì thời điểm, thì tiếng cười to của mọi người vừa vặn kết thúc, âm thanh liền phá lệ rõ ràng, truyền vào tai tất cả người ở đó.



“A ha ha”



Mọi người cười càng thêm xấu hổ: “Tiểu sư muội, vị sư huynh này là đang nói mớ a.”



“Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta quấy rầy muội lâu rồi, cũng nên cáo từ.”



Không Hầu nhìn các sư huynh, sư tỷ vội vàng mà đến, lại vội vàng rời đi, lần đầu tiên đối với tu chân giới sinh ra hoài nghi. Nàng xem thoại bản đều viết sau khi vai chính có thiên chất xuất chúng truyền ra, liền chịu đồng môn ghen ghét, nếu không phải có một sư phụ tốt, thì sớm đã bị mọi người tính kế hãm hại thành công.
“Sư phụ, người không phải đang cấm túc tiểu sư muội đi!?” Đàm Phong có chút gấp gáp, “Không Hầu còn nhỏ, đừng dọa muội ấy.”



“Nói hươu nói vượn, có cấm túc, ta cũng chỉ cấm túc ngươi.” Vong Thông đem Đàm Phong lôi đi, “Sư muội ngươi còn đang nhập định, đừng quấy rầy nàng.”



“Sư muội dẫn khí nhập thể thành công?” Đàm Phong nghe xong rất vui vẻ, “Sư muội thật lợi hại, không hổ là thiên tài Ngũ Linh căn.”



Vong Thông liếc mắt nhìn nhị đồ đệ, vừa nãy tên tiểu tử nào còn nói Ngũ Linh căn không dễ tu luyện, lúc này lại nói là thiên tài tu chân. Hắn tức quá hóa cười, nghĩ nghĩ lại yên tâm, sư huynh muội đoàn kết yêu thương, rất tốt, rất tốt.



“Không chỉ thành công, mà chỉ mất nửa canh giờ đã thành công.” Vong Thông nắm chòm râu đang bay bay, “Ta ở đây đợi đã hai ngày, Không Hầu còn chưa tỉnh lại.”



“Sư phụ, con chờ cùng người.” Đàm Phong hai mắt sáng ngời, lần trước Chiêm Hàm Tông còn khoe khoan tiểu sư muội bọn hắn là thiên tài, lần sau gặp lại bọn người Chiêu Hàm Tông này, nhất định sẽ cho họ biết thiên tài thật sự là như thế nào.



Sư muội của hắn so với sư muội bọn họ còn lợi hại hơn, đáng yêu hơn. Trên thực tế, Đàm Phong cảm thấy tiểu hài tử khắp thiên hạ, không ai sánh bằng tiểu sư muội của hắn.



Không Hầu tỉnh lại từ trong nhập định, đã là ba ngày sau. Nghênh đón nàng là sư phụ đang vô cùng vui vẻ, còn có hai vị sư huynh đã tỉ mỉ chuẩn bị thức ăn cho nàng.



Trong tông môn, đệ tử mới tu luyện sẽ ăn tích cốc đan, nhưng biết Không Hầu thích ăn này nọ, nên bọn họ vì nàng chuẩn bị một bàn đồ ăn ngon.



Ăn bát cháo nóng, ngồi nghe lời khích lệ của các vị sư huynh, Không Hầu cảm thấy cả người đều ấm áp.



Nàng chắc là vị công chúa may mắn nhất nhà họ Cơ, không chỉ được một vị lão nhân mang nàng rời đi hoàng cung, mà còn có được sư phụ, cùng hai vị sư huynh tốt như vậy.



Nàng nhất định sẽ nỗ lực tu luyện, sớm ngày độ kiếp thành tiên.