Chọc Tức Vợ Yêu

Chương 427 : Quan trọng là ở tấm lòng

Ngày đăng: 15:58 27/05/20


Trong khu trung tâm thương mại hào hoa bậc nhất Đế Đô.



Ninh Tịch đi dạo một vòng, cuối cùng vẫn quyết định đi mua ngọc.



Lão gia tử tin phật, lại thích ngọc, mua chuỗi phật châu đeo tay bằng ngọc là thích hợp nhất.



Nói đến mua ngọc thì đương nhiên phải tới chuỗi cửa hàng dưới trướng của Lục thị rồi. Dù sao cũng là fan não tàn của Đại ma vương nên Ninh Tịch cũng chẳng suy nghĩ nhiều làm gì, nhắm mắt đâm đầu thẳng tới Bảo Ngọc Hiên.



Thấy Ninh Tịch vừa bước vào cửa hàng thì một người mập mạp mặc áo gi lê tiến lên nhiệt tình săn đón: "Không biết quý cô đây muốn mua gì?"



Ninh Tịch hôm nay ăn mặc rất tùy ý, đi trên đường chắc chẳng ai thèm chú ý nhưng khi lại gần, khuôn mặt tinh xảo như đóa hoa sen mới nở của cô lại thu hút không ít ánh nhìn.



Quản lí tuy rằng không biết Ninh Tịch là ai, nhưng bằng ánh mắt lõi đời của mình cũng đoán được cô là một ngôi sao nhỏ, nhìn qua cũng biết là người có tiền, cho dù không nổi nhưng chỉ dựa vào khuôn mặt này cũng kiếm được ối tiền từ người bao nuôi, vì vậy mà niềm nở xông lên tiếp đón.


"Khụ, không cần đâu, ở chỗ ông có món nào rẻ hơn không?" Ninh Tịch chỉ có thể ho nhẹ một tiếng đánh gãy sự nhiệt tình của quản lí.



"Rẻ hơn?"



Sau một hồi sửng sốt quản lí lại đưa mắt đánh giá Ninh Tịch từ đầu đến chân một lần nữa, ngượng ngùng đem cất những thứ cầm trên tay đi: "Rẻ hơn cũng có, cô qua bên này đi, bên này chất ngọc hơi kém một chút nhưng cũng không đến nỗi, giá cũng vừa phải chỉ có bảy tám chục vạn thôi! Tôi... có thể giảm giá cho cô, chỉ cần sáu mươi vạn là được!"



Ninh Tịch nhéo nhéo mi tâm, chỉ có thể nói thẳng: "Càng rẻ hơn thì sao? Liệu có thứ nào trong vòng mười lăm vạn hay không?"



"Mười... mười lăm vạn?" Quản lí vừa nghe thấy thế nụ cười tủm tỉm trên mặt nãy giờ cũng biến mất: "Cô gái à, mười lăm vạn tuy cũng coi là nhiều nhưng không chơi được mấy thứ tốt đâu! Nếu cô muốn lấy mấy mặt hàng kém chất lượng đi tặng người tôi e là mất mặt lắm đó, chưa kể mấy thứ này rất dễ bị soi mói thế nên cô suy nghĩ cẩn thận một chút!"



Ninh Tịch cười cười: "Ông nói rất có lý nhưng mà... quà quý không phải ở giá tiền mà là lòng thành, đây đã là toàn bộ những gì tôi có thể chi trả."



Quản lí cười ha hả một tiếng nghe có vẻ như trào phúng, có điều cũng không biểu lộ quá rõ ràng, đưa tay đóng ngăn tủ lại, phẩy phẩy tay áo rồi nói: "Thế cô qua đây, bên này đều là hàng từ tám vạn đến mười lăm vạn cô cứ từ từ mà chọn, nếu như..."