Cố Phu Nhân Em Trốn Không Thoát
Chương 17 : Cố Duật Hành Tá Túc Một Đêm Tại Nhà Cô?
Ngày đăng: 15:21 30/04/20
" Em hãy nhìn đi. Đó là người đàn ông em yêu trước kia, hắn ta giờ đây lại đứng bên cạnh một người phụ nữ khác. Cô dâu bây giờ là Lâm Giai Ninh, là chị gái của em chứ không phải là em, Lâm Tĩnh "
Phải. Cô Duật Hành nói rất đúng, có lẽ anh đã cho người đi điều tra cô nên mới biết được những chuyện này
" Tĩnh Tĩnh, người đàn ông đó phản bội em. Cùng chị gái em lên giường...lẽ nào em lại không muốn trả thù? Tất cả bọn họ, ai nấy đều làm tổn thương em, họ làm đau em "
Cố Duật Hành khẽ nói vào tai cô. Giọng nói tà mị luôn nói vào tai cô những ý nghĩa trả thù tất cả bọn họ trước kia. Cô biết, anh là đang cố tình muốn cô trả thù bọn họ, nhưng. Cô hiện giờ phải làm sao? Trả thù ư?...
" Cố tổng, tôi không hiểu anh đang nói gì cả. Chuyện của tôi ắt sẽ tự tôi giải quyết không cần anh nhắc! "
Cố Duật Hành nhếch môi cười không nói gì, đưa tay ôm lấy eo nhỏ của cô
Mạc Thiếu Khanh tay trong tay cùng với Lâm Giai Ninh đi xuống khán đài, bọn đi tới phía cô và anh đang đứng
" Cố tổng, chúng tôi rất vui khi đến ngày đó có ngài góp mặt tham dự lễ cưới của tôi và Giai Ninh! "
" ông việc của tôi rất nhiều, tôi nghĩ mình sẽ không tham dự được "
Cố Duật Hành lại một lần nữa không xem ai ra gì. Anh có chút cao ngạo nói. Lâm Giai Ninh nở nụ cười thật tươi nhìn anh
" A như vậy cũng không sao. Tĩnh Tĩnh, em sẽ đến tham dự lễ cưới của tụi chị chứ? "
" Giai Ninh, anh nghĩ cũng không cần nhất thiết mời cô ta! "
Nghe Mạc Thiếu Khanh nói như vậy, Lâm Tĩnh cô nở nụ cười
" Rất cảm ơn vì đã mời, nhưng chắc có lẽ tới chừng đó sẽ không ai thích nhìn mặt tôi tại lễ cưới của chị. Ngay cả " Anh rể " đây cũng không mấy là thích tôi! "
Hai chữ " Anh rể " phát ra từ trong miệng cô đột nhiên không hiểu vì sao mà Mạc Thiếu Khanh lại khó chịu. Ngược lại với Mạc Thiếu Khanh, Cố Duật Hành lại có chút hài lòng
" Cũng đã không còn sớm nữa. Tôi cần cùng với Lâm tiểu thư đây về rồi. Chúng tôi còn có nhiều chuyện phải làm nữa "
" A vậy được. Hẹn gặp lại Cố tổng sau. Tĩnh Tĩnh chào em! "
Cô không nói gì chỉ gật đầu sau đó cùng anh ra về. Mạc Thiếu Khanh sau khi thấy hai người đó bỏ đi, mới xoay lại nhìn Lâm Giai Ninh nhíu mày nói
" Giai Ninh, nếu như em mời Lâm Tĩnh đến dự đám cưới của chúng ta. Ai mà biết được cô ta sẽ làm gì? "
" Thiếu Khanh, đó dù dì cũng là em gái của em "
" Em xem cô ta là em gái em? Vậy còn cô ta? Cô ta xem em là chị gái của mình chứ?! Em đối đãi quá tốt với cô ta rồi đó Giai Ninh "
Cố Duật Hành nói, anh thản nhiên vào phòng tắm của nhà cô mà dùng, tắm xong anh mặc trên người chiếc áo choàng tắm màu trắng
" Tôi xong rồi. Đến lượt em đó! "
Anh bước ra, thân hình vạm vỡ lúc hiện lúc ẩn dưới chiếc áo choàng tắm kia. Mái tóc ướt đẫm được vuốt lên. Có vài giọt nước chảy xuống gương mặt nghiêm nghị kia. Nhìn anh bây giờ mới quyến rũ làm sao. Thấy cô nhìn mình đắm đuối anh nhếch môi cười
" Có phải rất muốn tôi? ". Cố Duật Hành cất giọng đùa giỡn, cũng muốn bồi thêm một câu: " Nước miếng em nhiễu xuống kìa... " Nhưng lười nói, nên thôi!
Câu nói của anh khiến cô bất giác đỏ mặt, cô không trả lời cầm quần áo của mình đi thẳng vào phòng tắm. Lúc cô tắm xong thì mái tóc của anh cũng không còn ướt nữa vì do anh đã sấy khô nó đi. Thấy cô Cố Duật Hành giọng điệu ra lệnh cất lên nhìn cô có chút nghiêm nghị nói
" Lại đây! "
Cô giật mình, cũng ngoan ngoãn đi tới chỗ anh
" Ngồi xuống đây, tôi giúp em sấy tóc! "
" Không cần đâu, anh đưa tôi. Tôi có thể tự mình sấy được! "
Đôi mắt hiện lên tia có chút không vui. Không nói gì, anh đưa tay ôm lấy eo cô kéo cô ngồi xuống. Cô mất đà cũng ngồi xuống đó nhưng lại ngồi trong lòng của anh. Lúc này chỉ còn một chút nữa thì đôi môi của anh đã hôn lấy cô
Cô bắt đầu có chút ngại, tai có chút đỏ lên. Anh nhếch môi cười nhẹ: " Ngoan, ngồi lại đàng hoàng! "
Cô ngồi xoay người lại, đưa lưng trước mặt anh. Anh bắt đầu bật máy lên và sấy tóc cho cô. Ngay lúc này chợt có một tia ấm áp hiện lên trong lòng cô. Tim cô đập thình thịch
Sấy khô tóc cho cô xong, anh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên mái tóc cô một nụ hôn yêu chiều
" Chỉ có một mình em sống ở đây? Không còn ai khác "
Nghe anh hỏi, cô khẽ gật đầu. Anh trong lòng có chút lo lắng
" Ở một mình như thế này rất không an toàn, lẽ nào em không sợ?
Sợ sao? Cô vốn đã quen cuộc sống một mình này đến thành thói quen rồi...!
" Cũng...không hẵng! "
Cố Duật Hành khẽ thở dài. Thật là, thân là phụ nữ. Ở một thân một mình như vậy trong căn nhà, anh cũng rất lo lắng cho cô. Về đêm như thế này, chung quanh đây cũng không có nhiều người cũng chỉ có mấy căn nhà gần đây mà thôi
" Từ ngày mai, dọn tất cả đến nhà tôi ở... "