Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 700 : Tác phong cuộc sống

Ngày đăng: 14:08 19/04/20


Dương Thần nhìn thoáng qua, nhướng mày, nặng nề thở dài, sau đó tiếp tục lái xe.



Lưu Minh Ngọc ở bên cạnh liếc mắt nhìn được một ít, tất cả đều chi chít những ký tự chữ Italy, nghi hoặc nói:



- Là bằng hữu nước ngoài của anh sao?



Dương Thần cười cười



- Gần như là vậy...



- Anh dường như có tâm sự gì...



Lưu Minh Ngọc vẻ ưu tư nói.



Dương Thần suy tư một lát, mở miệng hỏi nói:



- Minh Ngọc bảo bối, em nói xem... Nhược Khê cô ấy có được tính là người thủ đoạn độc ác?



Lưu Minh Ngọc kinh ngạc sau một lúc lâu, cười khổ, giơ tay trên người Dương Thần đánh vài cái, tức giận nói:



- Anh đúng là có vấn đề!? Sao lại nói bà xã mình như vậy! Đừng nghĩ em là người thứ ba sẽ tùy tiện nói xấu vợ anh! Tuy rằng em không cam tâm tình nguyện, nhưng em cũng vậy, hy vọng bằng sự cố gắng của chính mình mà cạnh tranh!



Dương Thần buồn bực cười nói:



- Em hiểu lầm ý của anh, anh chỉ là thuận miệng hỏi một chút, cảm giác của em đối với Nhược Khê, anh không nói cô ấy không tốt.



Lưu Minh Ngọc liếc mắt nhìn người đàn ông này một cái, ngửa đầu ngẫm nghĩ một chút, nói:



- Nếu anh muốn em trả lời, em cảm thấy... cũng có một nửa.



- Ừ?



Lưu Minh Ngọc tiếp tục nói:



- Tổng giám đốc Lâm, con người này, nếu nói cô ấy không nhân từ nương tay, khẳng định là không thỏa đáng. Tựa như lần trước Cố Đức Mạn bên Châu Âu kia xảy ra vấn đề, tổng giám đốc Lâm trực tiếp liền đem công ty thành viên Châu Âu hoàn toàn thanh lọc... Nếu không phải người phải xuống tay độc ác, tuyệt đối sẽ không giảm biên chế dễ dàng như vậy.



Không cần nói gì khác, năm đó vào thời điểm cô ấy vừa mới nhậm chức Chủ tịch, em cũng đã ở Ngọc Lôi công tác đã hơn một năm. Cô ấy lúc ấy trực tiếp dùng không ít thủ đoạn, đem những người cũ không phục cô ấy đều chém không còn một mảnh! Căn bản không nghĩ về những cống hiến của bọn họ đối với Ngọc Lôi mà có thương lượng đường sống.



Nếu không phải nói vậy, trước đây khi tổng giám đốc Lâm chưa bán cổ phần, trên tay cũng sẽ không trực tiếp nắm giữ 90% cổ phần Ngọc Lôi, gần như đa số đều là dùng mưu kế đoạt từ tay các đại cổ đông khác, rất nhiều người thậm chí đều bị làm cho tán gia bại sản cũng không đủ...




Một người đàn ông cười nói:



- Thủ tướng Ninh, ngài làm sao lại có thời gian rảnh rỗi lúc này gọi điện thoại tới cho tôi?



Ninh Quang Diệu trong mắt hiện lên một tia chán ghét và căm hận, trầm giọng nói:



- Bộ trưởng Kim, làm một nhân viên quan trọng của trung ương, tác phong cuộc sống vẫn là nên chú ý.



Bộ trưởng Kim bật cười ha hả cười nói:



- Thật có lỗi thật có lỗi, Thủ tướng bớt giận a, tôi gặp bạn học cũ, thật sự không có biện pháp dứt ra, hổ thẹn hổ thẹn, tuyệt đối nghe lời Thủ tướng dạy bảo!



Ninh Quang Diệu cũng không muốn nhiều lời, nói:



- Buổi chiều hôm nay tôi mới biết được, Trung Hải bên kia dường như xảy ra vấn đề, là cán bộ Ủy ban Giám sát ngân hàng Bộ trưởng Kim đã áp dụng biện pháp gì vậy?



Bộ trưởng Kim kéo dài âm thanh, dường như đang uống rượu, rồi sau đó mới nói:



- Thủ tướng nói như vậy, hẳn là Quốc tế Ngọc Lôi gặp chuyện không may. Lần này Ngọc Lôi gặp phải vấn đề không nhẹ đâu, nhưng cụ thể vẫn là cạnh tranh trong buôn bán, chúng ta cũng chỉ có thể nói để ngân hàng duy trì thái độ trung lập, nên làm cái gì thì làm cái đó.



- Ngọc Lôi là xí nghiệp lớn ở Trung Hải, là mạch máu kinh tế ở khu Giang Nam! Tuyệt đối không thể hoàn toàn bị hủy như vậy! Bộ trưởng Kim, các ngân hàng lớn cần đưa ra những trợ giúp hiệu quả, dù sao cũng không nên giữ tác phong bảo thủ!



Ninh Quang Diệu quát lớn nói.



Bộ trưởng Kim dường như có chút mơ hồ, nghe Ninh Quang Diệu có chút tức giận, đành phải khúm núm nói:



- Vâng… lời nói của Thủ tướng thật là đúng, tôi sẽ gọi điện thoại, khiến người phía dưới thông báo xuống, cung cấp viện trợ tài chính!



Ninh Quang Diệu nặng nề mà hừ một tiếng, trực tiếp cúp điện thoại.



Bình tĩnh lại, Ninh Quang Diệu lại có chút lo lắng đứng dậy đi qua đi lại, ở trong phòng vòng vo vài vòng, mới dừng lại.



Yên lặng, Ninh Quang Diệu lấy ra bóp da, lại lần nữa từ bên trong rút ra một tấm ảnh chụp cũ đã ố vàng, nhìn người phụ nữ trong ảnh khuôn mặt điềm tĩnh, hơi hơi xuất thần.



Đúng lúc này, bên ngoài phòng truyền đến âm thanh một người phụ nữ nói:



- Quang Diệu, anh ở bên trong sao? Em vào nhé...