Công Lược Nam Phụ

Chương 355 : Công lược bếp trưởng hạng nhất (05)

Ngày đăng: 14:29 30/04/20


Edit: Nhật



Beta: Aya Shinta



Đợi đến khi anh hoàn hồn trở lại, tính thu cánh tay mình về thì Lăng Vu Đề lên tiếng.



"Tôi đang giúp anh đấy, lẽ nào anh muốn bị đám phụ nữ đó vây quanh à?"



Nghe vậy, Trịnh Vũ Hiên ngoan ngoãn không động đậy.



Đến khi đến trước xe, Trịnh Vũ Hiên mới thu cánh tay mình về, nghiêng đầu nhìn Lăng Vu Đề: "Vừa rồi cám ơn cô."



"Không cần cảm ơn, mở cửa xe đi."



Hả?



Trịnh Vũ Hiên nhìn Lăng Vu Đề, ánh mắt khó hiểu. Nhìn chìa khóa xe trong tay Trịnh Vũ Hiên, Lăng Vu Đề trực tiếp ấn vào chìa khóa mở cửa xe, sau đó ngồi vào ghế phụ.



"Sầm" một tiếng, đóng cửa ghế phụ lại.



Đầu tiên thì Trịnh Vũ Hiên sửng sốt, anh vốn định kêu Lăng Vu Đề xuống xe nhưng nhớ đến lúc nãy cô giúp mình giải vây, thế nên anh đành đưa cô về vậy.



Đi sang bên kia mở cửa ghế lái ra rồi ngồi vào, Lăng Vu Đề đã thắt dây an toàn xong.



Nhìn thấy Lăng Vu Đề ăn mặc như vậy, Trịnh Vũ Hiên lại thấy khó hiểu: "Cô Lăng đã đợi ở đây từ chiều rồi sao? Sao còn mặc đồ bơi?"



Lăng Vu Đề lười biếng dựa vào ghế, híp nửa mắt: "Bởi vì tôi chỉ có áo tắm thôi~ " Ngoại trừ áo tắm ra, nguyên thân không có một bộ đồ nào của con người, cô cũng không thể đi trộm.



Mà Trịnh Vũ Hiên lại lí giải Lăng Vu Đề chỉ có áo tắm thành cô chỉ mang có một bộ áo tắm. Mặc dù cảm thấy cô có chút kì lạ, nhưng mà ai cũng có sở thích và thói quen riêng nên anh cũng không có quyền hỏi.




Trịnh Vũ Hiên hung hăng nhắm mắt lại, Lăng Vu Đề tuyệt đối là người theo đuổi mặt dày nhất mà anh đã từng gặp! Không ai sánh bằng!



Sau khi hít thở sâu mấy cái để khôi phục cảm xúc, Trịnh Vũ Hiên mới nhìn Lăng Vu Đề với sắc mặt như thường: "Tôi không cần cái gì mà lên được phòng khách xuống được phòng bếp, càng không cần đánh sắc lang giữ ấm giường của cô."



Lăng Vu Đề mất mát, cúi đầu không nói gì. Sau một hồi, lúc Trịnh Vũ Hiên cho rằng cô còn muốn viện cớ gì đó thì cô thả chăn ra đặt sang bên cạnh, sau đó cởi dây an toàn bước xuống xe.



Lúc này Trịnh Vũ Hiên mới để ý thấy Lăng Vu Đề lại không mang giày, anh hơi cau mày, trong lòng có chút không đành nhưng lại cảm thấy có thể là cô đang diễn.



Cắn răng đóng cửa ghế phụ lại, sau đó quay trở lại xe lái đi.



Từ kính chiếu hậu, anh nhìn thấy Lăng Vu Đề đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, chỉ cúi đầu xuống.



Bề ngoài và cách ăn mặc của cô quá bắt mắt, mới đầu đã có người chú ý đến cô rồi, sau đó thấy cô có một mình, thế là có mấy gã bỉ ổi cà lơ phất phơ lại gần cô.



Tốc độ xe của Trịnh Vũ Hiên cũng không nhanh, anh vốn dĩ cho rằng sau khi vứt Lăng Vu Đề ở lề đường thì cô sẽ biết điều mà bỏ đi.



Vậy mà cô ta vẫn không bỏ đi! Không chỉ không bỏ đi, ngay cả lúc đám đàn ông dung tục lại gần cô ta, cô ta cũng không có ý phản kháng!



Lăng Vu Đề không phải không có ý định phản kháng, mắt cô vẫn để ý đến xe của Trịnh Vũ Hiên, tốc độ xe của anh không nhanh nên chắc rằng anh có thể nhìn thấy tình trạng của cô.



Cô muốn xem coi Trịnh Vũ Hiên có mềm lòng quay trở lại không, nếu như đợi đến lúc đám lưu manh động tay động chân với cô mà anh vẫn không quay lại.



Hừ~ dám động tay động chân với cô, cô trực tiếp bẻ tay bọn chúng!



Thế giới trước đó cũng không toi công, dù cô không học được thuật đuổi ma bắt quỷ nhưng cũng có học được một vài thuật phòng thân, cho nên cô nói với Trịnh Vũ Hiên rằng mình đánh được sắc lang là nói thật.



"Em gái, đừng sợ! Cùng mấy anh đây đi khách sạn cao cấp vui vẻ nào." Bốn gã bỉ ổi kia cười háo sắc, còn nuốt nước miếng.