Cưng Chiều Cô Vợ Đanh Đá

Chương 50 : Đỏ mặt nóng tai, thêm lần nữa

Ngày đăng: 13:13 30/04/20


Thiên Nhã không để ý anh, bước chân trần về phía trước, đèn đường lờ mờ chiếu lên con đường trải nhựa, như kéo dài thân hình nhỏ nhắn của cô.



Xe của anh chầm chậm theo sau cô, nhìn bóng lưng bướng bỉnh của cô, đôi mày anh tuấn nhíu chặt lại với nhau. Anh thoáng đạp mạnh ga, làm một cú drift đẹp mắt và dứt khoát, vòng xe qua trước mặt của cố.2“Lên xe?” Giọng của anh dịu đi không ít. Thiên Nhã cắn răng, phẫn nộ gỡ trang sức nổi tiếng và quý giá ở cổ tay và trên cổ xuống, ném mạnh về phía anh, sợi dây chuyền kia đập thẳng vào gương mặt anh tuấn của anh. Sắc mặt anh trở nên âm u, anh hít sâu một hơi bực dọc: “Rốt cuộc em đang giận cái gì?” Thiên Nhã cười lạnh: “Rốt cuộc8tôi đang giận cái gì ư? Tôi đang giận chính mình! Được chưa?” “Em đã nghe trộm hết rồi?” Anh hỏi. “Thật xin lỗi, tôi không có ý định nghe trộm! Nhưng những lời đó cứ bất cẩn như thể chui hết vào trong tai tôi, thì sao nào!?” Thiên Nhã cắn răng đáp, đôi mắt sưng đỏ. Thật may là cô đã nghe thấy, nếu không cô còn ngốc nghếch mà chìm đắm trong9tình ý giả tạo của anh! “Em rất thất vọng ư?” Lạc Thần Hi nhướng mày hỏi, khoé mắt quét đến bàn chân trắng như tuyết đã sưng đỏ vì rét cóng, cực kỳ không vui. “Đúng! Tôi rất thất vọng, vốn tưởng con người anh chỉ lạnh lùng, ngang ngược, phóng đãng một chút, không ngờ anh lại nham hiểm như thế! Hèn hạ như thế!” Thiên Nhã nói ra hết những từ ngữ2mắng chửi mà hiện tại bản thân có thể nghĩ đến, nhưng vẫn cảm thấy không đủ.



Nghe cô đánh giá về mình như vậy, anh càng không vui hơn: “Vậy em thích tôi làm gì?” Thiên Nhã bị anh hỏi vặn lại nên càng giận hơn, cười lạnh: “Tôi thích anh ư? Tôi khinh! Đồ vô lại tự cho mình là đúng!” Ánh mắt của Lạc Thần Hi đã hoàn toàn lạnh đi, nhếch môi,2dán chặt mắt vào cô: “Lên xe.” Anh bật ra hai chữ từ trong kẽ răng.



Thiên Nhã quay đầu đi, giận dỗi không chịu lên. “Thế nào? Muốn tối “mời” à?”



Cô dứt khoát vòng qua xe tiếp tục đi về phía trước.



Lạc Thần Hi đã bị cô chọc giận, xuống xe đuổi theo vài bước rồi bế cô lên. “Buông tôi ra! Buông tôi ra!” Nắm đấm nhỏ nhắn không ngừng đánh vào ngực của anh, cô vừa thẹn vừa giận, trong lúc nổi cáu đã bắt lấy vai của anh cắn mạnh một cái. Lạc Thần Hi nhíu đôi mày anh tuấn, nhịn đau khăng khăng bể cô lên xe, khóa cửa xe lại. Thiên Nhã không còn cách nào, lạnh lùng hỏi: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?” “Phát điện xong rồi à?” Lạc Thần Hi ngồi lên ghế lái, hỏi. “Anh mới điên ấy.” Thiên Nhã quay mặt đi nơi khác không nhìn anh. Lạc Thần Hi vươn tay nâng gương mặt của cô quay sang mình. Thiên Nhã hất tay của anh ra, lại quay mặt đi. “Xem ra em đã thật sự yêu tôi rồi.” Anh dứt khoát khoanh tay, nhìn gò má của cô, thở dài. “Anh mơ mộng hão huyền.” Thiên Nhã lạnh lùng nói. “Chẳng phải lúc nãy em bị hôn đến nỗi vẻ mặt tràn ngập hạnh phúc sao?” Anh hồi tưởng lại biểu cảm ngẩn ra của cô. Thiên Nhã bị nói đến đỏ mặt nóng tại: “Tôi trúng tà rồi, nhất định là vậy!”




“Cháu là Lạc Lăng, hãy xem hòm thư của dì, cháu gửi cho dì một tấm bản đồ, đến nơi đó sẽ có thể tìm thấy cha cháu.” Thiên Nhã ngạc nhiên đọc nội dung tin nhắn, Lạc Lăng? Lạc Lăng không phải cậu con trai sáu tuổi của Chủ tịch sao?



“Sao lại muốn đưa bản đồ cho dì? Mẹ cháu đâu?” Cô trả lời tin nhắn, hơi nghi ngờ độ tin cậy của tin nhắn này.



“Cháu nghĩ cha sẽ muốn gặp dì hơn.” Lạc Lăng ra hiệu ngầm trong lời nói. “Nói với chị Nhất Y, tôi có việc cần xin nghỉ.” Thiên Nhã bỏ lại câu này, liền chạy ra khỏi văn phòng. “Người phụ nữ này vẫn thật sự coi mình là bà chủ tịch, nói đến là đến nói đi là đi.” Một đồng nghiệp nào đó chế giễu cô. Thiên Nhã vội vàng ngồi lên taxi, lòng như lửa đốt đi về hướng đích đến.



Bờ biển tĩnh lặng, Thiên Nhã phóng tầm mắt nhìn ra xa xăm, màu xanh của trời và biển kết hợp hoàn mỹ với nhau, gió biển kèm theo mùi cá tanh nhàn nhạt, thổi tung mái tóc đẹp của cô. Thiên Nhã ngày càng đến gần với ngôi biệt thự sừng sững trên bờ biển, anh thật sự đang ở đó ư? Mở cửa nhìn thấy gương mặt lo âu của cô, vẻ mặt âm u của anh thoáng đổi sắc thái khó mà nhận ra. Thiên Nhã nhìn cả người anh mang theo một loại hơi thở hời hợt lười nhác, đôi mắt trũng xuống một chút, cắm trơ ra. “Sao em biết chỗ này?” Anh nhướng mày hỏi, không mang chút giọng điệu không vui nào.



“Lạc Lăng nói cho tôi biết.” Thiên Nhi thành thật trả lời. Lạc Thần Hi im lặng mỉm cười, đi thẳng vào trong nhà. Thiên Nhã đi vào theo, trong biệt thự rộng rãi có đôi chút bừa bộn, anh nửa nằm trên sofa, nói: “Cô đến đúng lúc, những thứ này, dọn dẹp cho tôi.” Anh chỉ vào quần áo, rác và cơm hộp nằm rải rác trong nhà, nói với vẻ mặt ghét bỏ. Thiên Nhã lập tức cặm cụi làm việc, cho đến khi dọn dẹp cả ngôi biệt thự đến không còn hạt bụi nào, cơm nước cũng đã chuẩn bị xong, mùi thơm lừng lan tỏa khắp nhà. Màn đêm dần buông, anh nằm trên sofa như ngủ như không, lim dim mắt nhìn bóng lưng bận rộn của cô, ngửi hương thơm nức mũi, loại cảm giác ấm cúng lâu ngày không gặp ấy làm tim anh ấm áp đến lạ. “Chủ tịch, ăn cơm nào.” Thiên Nhã qua đó nhẹ giọng gọi anh. Lạc Thần Hi lười nhác ngồi dậy từ sofa, ngó đầu nhìn cơm nước thịnh soạn được dọn lên bàn ăn bên kia, thích thú nói: “Đây là bữa cơm cuối cùng sao? Coi tôi là thùng cơm chắc.” Thiên Nhã thấy anh hiếm khi nói cười tinh nghịch như trẻ con, trong lòng dao động. Vài sợi tóc rối rủ xuống một bên mặt hoàn mỹ của anh, trong cả người của anh có một loại sức hút làm người ta ngạt thở. Anh thật sự đã gầy đi, chắc là mấy ngày qua lại từng phát bệnh. Thiên Nhã ngẩn ra nhìn anh tao nhã ăn cơm và đồ ăn do chính tay mình nấu, nghĩ đến việc này, trong lòng không hiểu sao cảm thấy áp lực và khó chịu. “Chủ tịch ghét bệnh viện như thế, là vì chuyện xảy ra vào năm tám tuổi sao?” Thiên Nhã dè dặt hỏi. Bàn tay đang cầm đũa của anh cứng đờ giữa không trung, sắc mặt trầm xuống, ngước đôi mắt âm u lạnh lẽo nhìn thẳng vào cô. “Sao em biết?” Trước nay anh không cho phép ai nhắc đến chuyện này.