Đặc Chủng Dong Binh

Chương 37 : Tình địch

Ngày đăng: 11:02 18/04/20


Ban đêm, ngoài vạn dặm, đường quốc lộ được nhuộm màu vàng kim đẹp đẽ, núi đá chập chùng bên đường, kéo dài về phía trước. Tiêu Minh Hiên vừa lái xe vừa liếc nhìn người nào đó, nhắc nhở: “Cậu tới quân doanh hai tháng rồi, di động còn tiền không?”



Tống Phong suy nghĩ một chút: “Chắc còn.”



Tiêu Minh Hiên gật đầu, không để ý nữa, tập trung nhìn đường. Tống Phong đợi một lát, bên kia nhanh chóng bắt máy, giọng nói bình tĩnh mang theo chút mừng rỡ của Thiệu Tu Kiệt vang lên: “Tiểu Phong?”



“Ừ, là tôi,” Tống Phong tựa vào ghế, tìm tư thế thoải mái, mỉm cười nói chuyện với Thiệu Tu Kiệt, “Dạo này anh khỏe không?”



“Tạm được, còn cậu?”



“Tôi cũng vậy, anh bảo tôi gọi cho anh có gì không? Trong thời gian ngắn tôi không thể làm lính đánh thuê tiếp, trong công ty còn hai người bạn của tôi, nếu anh cần có thể tìm bọn họ,” Tống Phong dặn dò, “À quên, lúc chọn người anh đã gặp bọn họ rồi.”



Thiệu Tu Kiệt ừ một tiếng: “Tôi vẫn còn nhớ bọn họ, quan hệ giữa cậu và bọn họ tốt lắm à?”



“Ừ, bọn họ là do tôi dạy mà, anh cứ yên tâm.”



“Mai mốt tôi sẽ thương lượng với công ty của cậu, kí hợp đồng với bọn họ,” Thiệu Tu Kiệt nói, im lặng một lát rồi hỏi, “Bây giờ cậu đang ở chung với Tiêu Thành?”



Tống Phong theo bản năng liếc nhìn Tiêu Minh Hiên, ánh trời chiều chiếu vào trong xe, phả thêm một lớp vàng nhạt lên khuôn mặt, ngoài ra còn có thể nhìn thấy một vài đường nét thuộc về Tiêu Thành, trước kia không để ý, bây giờ nhìn kĩ lại, lớp ngụy trang của Tiêu Minh Hiên không bảnh bao như nguyên bản. Tống Phong trả lời: “Có gì không?”



“Hỏi cho biết vậy thôi, Tiểu Phong, thật ra tôi. . . . . .” Thiệu Tu Kiệt còn chưa nói hết câu, đầu bên kia đột nhiên phát ra một tiếng nổ lớn, Tống Phong vội vàng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”



“Không có gì, chuyện nhỏ thôi,” Đầu bên kia bắt đầu trở nên ồn ào, ngữ điệu của Thiệu Tu Kiệt vẫn rất bình tĩnh, “Lát nữa cậu có tắt điện thoại không?”



“Không tắt trước mười giờ tối,” Tống Phong cẩn thận lắng nghe, “Anh không sao thật chứ?”



Thiệu Tu Kiệt còn chưa kịp trả lời, đầu bên kia lại phát ra một tiếng nổ nữa, “Tối nay tôi gọi cho cậu, tạm thời cứ như vậy đi.”



Tống Phong nhìn điện thoại bị ngắt, lầm bầm: “Gì thế không biết. . . . . .”



Tiêu Minh Hiên lái xe: “Ai vậy?”



“Thiệu Tu Kiệt.”



Tiêu Minh Hiên ngẩn ra một lát, sau đó nhanh chóng điều chỉnh tâm tình của mình, giả bộ thờ ơ hỏi: “Hắn gặp chuyện à?”




“Hắn tra được lai lịch của tôi và anh rồi, nhưng cũng không có phản ứng gì lớn, chỉ hỏi tôi ở quân khu nào, bảo là sẽ gửi bưu thiếp cho tôi.”



Tiêu Minh Hiên nhướng mày: “Cậu đã nói cho hắn biết?”



Tống Phong vô tội: “Nói rồi, có gì không?”



Tiêu Minh Hiên vuốt đầu Tống Phong, thầm nghĩ tạm thời khoan vạch trần tình cảm của Thiệu Tu Kiệt, lỡ như Tống Phong quay sang để ý hắn thì phiền toái, bây giờ phải nhanh chóng cướp người tới tay, mắc công người khác cứ nhớ thương mãi.



Tống Phong nghi ngờ nhìn Tiêu Minh Hiên: “Rốt cuộc có chuyện gì?”



“Không có gì hết.”



Tống Phong ừ một tiếng, liếc nhìn cửa phòng đóng chặt: “Lần này loại người như thế nào? Không lẽ so xem ai tán gái giỏi hơn? Đừng đùa chứ.”



“Không, là khả năng thích ứng,” Tiêu Minh Hiên cũng không ngại nói thật cho Tống Phong biết, “Mấy ngày tiếp theo sẽ luyện tập ngụy trang, sau đó bắt đầu loại.”



“Tôi cũng phải tham gia?”



Tiêu Minh Hiên gật đầu: “Chắc chắn cậu sẽ qua cửa, cái này chỉ là chuyện nhỏ với cậu thôi.”



Tống Phong nhún vai, không hỏi nữa, cùng Tiêu Minh Hiên vào trong, bất quá mấy ngày sau hắn mới hiểu được “chuyện nhỏ” là cái gì.



Hôm đó bọn họ bị ném vào một thành phố xa lạ, ngay cả bản đồ cũng không có, chỉ cho biết vài tin tức đại khái để bọn họ nghĩ cách hoàn thành nhiệm vụ, lấy được vật dấu hiệu. Trong quá trình này, người của đội 1 cũng tham dự, bọn họ là kẻ địch có thể xuất hiện ở bất cứ đâu, nếu bị bọn họ bắt được, nhiệm vụ sẽ thất bại. Cả bọn nhìn dòng người đi tới đi lui, cảm thấy da đầu tê dại, nhiều người như vậy, ai biết người đội 1 là người nào?



“Cấp trên nói đội 1 đã xem hình của chúng ta,” Bạch Húc Nghiêu nhìn chằm chằm thẻ nhiệm vụ trên tay, “Còn chúng ta chỉ biết mặt vài người, thật thất đức.”



Mọi người quan sát xung quanh một chút, sau đó tản ra, chỉ còn lại nhóm người của Tống Phong.



“Nhìn anh như vậy làm gì? Trên đó có viết không được hoạt động theo đội,” Tống Phong sờ sờ túi quần, cười híp mắt móc ví tiền ra xem xét, “Tốt bụng thật, còn cho tiền nữa.”



Tống Phong phất tay một cái, bước vào một cửa hàng, Đoàn Thanh và Bạch Húc Nghiêu nhìn Vệ Tiểu Nghiễn, “Nếu hai người tò mò thì cứ đi qua xem thử, bảo đảm không hối hận.”



Hai người kia lập tức đi qua, Vệ Tiểu Nghiễn nhìn nhìn một chút rồi cũng cười chạy theo.