Đại Đường Song Long Truyện

Chương 402 : Tả thương độn ly

Ngày đăng: 13:17 19/04/20


Tất cả bỗng trở nên yên ắng lạ thường. Thời gian như ngừng trôi. Khung cảnh giống như đang ở giữa đại mạc khô hạn không có sự sống.



Nhiệt khí trong đấu trường nóng dần lên.



Khí thế bá đạo như vậy, thật sự kinh hãi thế tục.



Khả Đạt Chí hốt nhiên hơi cong lưng xuống, song mục thần quang đại thịnh. Đúng lúc hắn đang chuẩn bị xuất thủ, bỗng nhiên có tiếng một người cất lên:



- Mấy lần Đạt Chí tỷ võ trước đây, thường chỉ dùng đến “thứ sa quyết pháp”, tối nay lại sử dụng đến chính quyết, cho chúng tôi được đại khai nhãn giới. Không hiểu có nguyên nhân đặc biệt gì không?



Lý Kiến Thành, Lý Nguyên Cát cùng toàn bộ người phe Thái tử, phi tần đều giật mình. Trong lòng tức giận, những lời này rõ ràng là muốn giúp đỡ Từ Tử Lăng tức Mạc Vi rồi.



Vô luận quyết thắng sa trường ở giữa thiên quân vạn mã, hoặc giữa cao thủ tranh hùng với nhau, đều cần chú trọng yếu tố tập trung toàn tâm toàn ý vào tình thế trước mắt. Khí thế mà Khả Đạt Chí vừa tụ được nếu như bị tác động làm cho phân tâm đứt đoạn hoặc suy giảm đi, đương nhiên chắc chắn công thế sẽ bị ảnh hưởng.



Chúng nhân đều hướng về phía phát ra âm thanh. Kẻ phát ngôn đang ngồi ở ghế thủ toạ bên phải, chính là đại thần sủng tín Phong Đức Di của Lý Uyên.



Người của phe Lý Thế Dân cũng vô cùng ngạc nhiên. Phong Đức Di vốn cùng Lý Kiến Thành có quan hệ mật thiết, là một nhân vật trung kiên của Thái tử đảng. Không hiểu tại sao lại đột nhiên tương trợ cho phe Thiên Sách phủ như vậy.



Từ Tử Lăng trong lòng nghĩ đi nghĩ lại cũng không sao giải thích được. Vô luận Phong Đắc Di dù khâm phục hay có hảo cảm gì với gã, thì cũng không thể nào lại mạo hiểm trợ lực gã chống lại phe Thái tử và các phi tần được.



Bất quá đây cũng không phải là sinh tử quyết chiến gì. Chỉ là tỷ võ trước mặt Hoàng thượng, chẳng ai có lý do gì để trách móc Phong Đức Di.



Trong khi đó, người đốc chiến là Lý Uyên lại chỉ mỉm cười không nói gì cả. Những người khác đương nhiên càng không dám dị nghị.



Khả Đạt Chí ung dung mỉm cười, nhưng khí thế áp lực cường mãnh đó vẫn không hề suy giảm. Song mục nhìn Từ Tử Lăng không chớp, trầm giọng đáp:



- Hiếm khi có một đối thủ như Mạc huynh đây, Đạt Chí không dám coi thường, đương nhiên phải toàn lực xuất thủ rồi.



Lý Kiến Thành tức thì trong lòng kêu tuyệt. Mấy lời của Khả Đạt Chí bên ngoài có vẻ khiêm cung, nhưng thực ra biểu hiện ngạo khí bức nhân. Ám chỉ trong số cao thủ của Thiên Sách phủ, chẳng ai có đủ tư cách để hắn toàn lực xuất thủ.



Giả như bây giờ đả bại được Từ Tử Lăng, như vậy mọi người đều thấy Thiên Sách phủ chẳng còn ai xứng đáng là địch thủ của hắn.



Từ Tử Lăng bình thản nói:



- Đa tạ Khả huynh đã xem trọng, xin mời ra chiêu.



Khả Đạt Chí đột nhiên hét lớn như sấm sét, hắn vừa khẽ thu mình lại đã thấy Cuồng Sa đao như có ma pháp xuất hiện ở phía trước, thủ pháp huyền ảo kỳ dị cực điểm, thân đao hợp nhất, nhằm thẳng Từ Tử Lăng kích tới.



Khấu Trọng bắt đầu thấy lo lắng cho Từ Tử Lăng, gã tự nhiên nảy sinh cảm giác Khả Đạt Chí này quả thực cao thâm mạt trắc.



Nguyên nhân khiến Khấu Trọng phải đánh giá lại về thực lực của Khả Đạt Chí chính là vì Khả Đạt Chí tuy phải phân tâm hồi đáp Phong Đức Di, nhưng khí thế vẫn duy trì không đổi, chỉ tăng không giảm. Rõ ràng người này có đấu chí cực kỳ mạnh mẽ, tinh thần kiên nghị vô cùng, công lực lại càng thâm sâu khó dò. Khấu Trọng nghĩ thầm gã cũng chưa chắc đã đạt tới cảnh giới như vậy.



Từ Tử Lăng là người trong cuộc, đương nhiên là cảm giác áp lực của đối thủ rõ ràng nhất.



Gã gần như chỉ muốn vứt kiếm đi để tiện dùng sở trường Chân Ngôn Ấn pháp đối phó với mấy đao sắp tới, chắc chắn là vô cùng kinh hiểm, của Khả Đạt Chí này.



Đương nhiên gã không thể làm như vậy, chỉ có thể vội vàng loại bỏ toàn bộ tạp niệm, thầm vận Bất Động Căn Bổn Ấn, tích tụ toàn thân công lực để ứng phó với đao pháp “Quyển Sa Quyết” cực kỳ lăng lệ của đối thủ.



Cuồng Sa đao trong hư không vẽ một đường cong kình lực sung mãn, đao khí như sóng biển dâng trào, biến hoá vô cùng nhằm thẳng Từ Tử Lăng mà “cuộn” (quyển) tới.



Tuy chỉ là một đao, nhưng trong đó tựa hồ bao gồm hàng chục cơn sóng mạnh liên miên hợp thành. Mỗi cơn sóng lại có thời gian cùng góc độ công kích biến chuyển kỳ ảo, đao kình cuồn cuộn, tạo thành một màn đao khí lăng lệ sầm sập công tới, uy lực vô cùng.



Từ Tử Lăng nhíu chặt hai mày. Vừa rồi gã đối mặt với “cổn sa đao quyết” của Khả Đạt Chí, vốn chỉ toàn dùng thủ pháp tá kình tá khí (mượn khí đỡ kình). Nhưng đối mặt với một đao như sấm sét này của Khả Đạt Chí, căn bản muốn mượn cũng không có chỗ nào mà mượn, đã khoá chặt sở trường của gã, thủ đoạn thật là cao minh.



Đau đầu nhất là ngay khi Khả Đạt Chí bắt đầu công thế đã ngầm tích tụ ám kình để phong toả đối phương. Nếu gã dùng cách tránh trước đánh sau thì may ra chỉ tránh được một đao. Không quá hai đao là đối phương có thể thừa thế nhất cử đả thương rồi.



Đúng là kẻ đã nổi danh ắt không thể tầm thường, Khả Đạt Chí quả thực xứng đáng tề danh cùng với Bạt Phong Hàn, Dương Hư Ngạn, Hầu Hy Bạch, những thanh niên cao thủ nhất đẳng hiện nay.



Từ Tử Lăng khẽ quát một tiếng, nhanh như điện lướt về phía trước, trường kiếm vạch một đường từ bên ngoài nghênh đón đao kình của Khả Đạt Chí.



- “Đinh!”



Hai đạo đao quang kiếm ảnh cùng giao kích.



Trường kiếm vừa chạm vào đao liền gãy đôi.




- “Oành! Oành! Oành!”



Một đám trẻ con đốt pháo quẳng xuống dưới cầu, làm nước bắt lên tung toé, rồi thích chí reo hò ầm ĩ cả lên.



Một số người sợ bị té ướt vội vàng ly khai, hai người nhân đó tìm được chỗ trống đứng lại, cùng dựa vào lan can.



Từ Tử Lăng bâng khuâng nhìn ngắm vầng trăng khuyết trên cao, Khấu Trọng cũng đưa mắt nhìn theo rồi hỏi:



- Ngươi đang nghĩ gì vậy?



Từ Tử Lăng thở nhẹ đáp:



- Ta đang tính toán xem nếu chúng ta liên thủ đột tập, có khả năng kết liễu cái mạng già của Thạch Chi Hiên không.



Song mục Khấu Trọng cũng ẩn hiện sát khí, nhướng mày hỏi tiếp:



- Ngươi có tư cách phán đoán hơn ta mà, Bất Tử Ấn pháp cứu mạng của lão rốt cuộc có gì đặc biệt không?



Từ Tử Lăng thong thả đáp lại:



- Ta vẫn chưa biết điểm mấu chốt nào cả. Đại khái thế này: ma chủng có khả năng chuyển sinh hoán tử, bị tấn công thì biến tử thành sinh, khi tấn công thì biến sinh thành tử, khiến địch thủ như bị khống chế trong lòng bàn tay, như vậy là đứng ở thế bất bại rồi. Tối qua ta đã thi triển toàn bộ pháp bảo của mình, nhưng lão vẫn coi như không có gì, có thể thấy lão quả thật cực kỳ lợi hại.



Khấu Trọng hỏi tiếp:



- Ngươi xem, nếu chúng ta phải giết Thạch Chi Hiên, Hầu Hy Bạch sẽ phản ứng thế nào?



Từ Tử Lăng nói:



- Chuyện này khó đoán vô cùng, trước tiên ta phải quyết định nên đối phó với Thạnh Chi Hiên thế nào đã, những việc khác có lẽ phải từ từ tính sau.



Khấu Trọng nhăn nhó:



- Giả sử như đường vào bảo khố đúng là ở trong Vô Lậu tự, chúng ta mà không tìm cách giải quyết lão thì hỏng việc mất.



Từ Tử Lăng nói:



- Nếu chúng ta quyết định đối phó với lão thì tối nay tuyệt không nên đối phó với Dương Hư Ngạn, tránh phải đả thảo kinh xà.



Khấu Trọng gật đầu đồng ý.



Phải biết là vào thời điểm này, người biết bọn Khấu Từ đến Trường An, ngoài Loan Loan ra, thì tất cả những người khác đều không thể biết được bí mật của bọn gã. Nhưng nếu Khấu, Từ hai người xuất thủ đối phó Dương Hư Ngạn, Thạch Chi Hiên chắc chắn sẽ cảnh giác, thậm chí từ đó còn đoán ra được quan hệ giữa hai người nữa.



Khấu Trọng lại hỏi:



- Có nên cho Hầu tiểu tử biết không?



Từ Tử Lăng nói:



- Để ta nói với hắn, mọi người đều là bằng hữu, không có gì phải giấu diếm. Để xem hắn phản ứng thế nào, chúng ta sẽ quyết định tiếp.



Khấu Trọng vỗ vai Từ Tử Lăng:



- Quyết định vậy đi, giờ chúng ta đi tìm Hầu tiểu tử.



Hai người vừa định rời đi, thì mùi hương ở đâu bay đến, sau lưng hai gã vang lên tiếng nói ôn nhu quen thuộc:



- Xin hỏi hai vị nhân huynh, không hiểu Vô Lậu tự có hấp lực gì, mà lại khiến hai người bận rộn như thế cũng dành thời gian để viếng thăm?



Khấu Trọng và Từ Tử Lăng không cần quay đầu cũng biết đó là ai, bất đồ trong tâm kêu khổ.



Thân hình nữ nhân mềm mại ấy, từ lúc nào đã chen vào không gian chật hẹp giữa hai gã.



(