Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 25 : Những người bạn

Ngày đăng: 12:55 30/04/20


Lăng Lan nhịn không được hiếu kỳ hỏi: “Cậu làm sao mà biết được?” Phải biết rằng thành tích của mỗi đứa trẻ thì chỉ có mỗi giám khảo mới biết được, mà các giám khảo đều được điều động từ các quân khu khác nhau, họ chắc chắn biết nguyên tắc bảo mật này.



Tề Long ngượng ngùng nói: “Kỳ thật lúc tớ vào phòng khảo nghiệm thì nghe thấy hai vị giám khảo đang nói chuyện phiếm với nhau, họ nói cậu là một thiên tài khó gặp, sức mạnh tuyệt đối được ông trời ưu ái. Tớ nghĩ nếu giám khảo mà nói như vậy thì sức lực của cậu chắc chắn rất lớn đi ”



Ặc....hóa ra là do giám khảo hưng phấn quá không cẩn thận lộ ra tin tức này. Tiểu Tứ nhìn có chút tùy tiện nhưng cũng nhanh chóng nắm được điểm mấu chốt này



“Đúng rồi, cậu tên gì, tớ gọi là Tề Long, cậu ấy là Hàn Kế Quân, là bạn nối khố với tớ, cũng là bạn tốt nhất của tớ.” Tề Long một chút đều không cảm thấy xa lạ mà nói không ngừng, sau đó hưng phấn chỉ về phía cậu bé đang đứng bên cạnh cô bé mập mạp lúc nãy mà giới thiệu, biểu tình kia giống như đang đắc ý khoe khoang cái gì khiến Lăng Lan không thể không nhìn kỹ mấy lần để nhớ trong đầu.



Đứa bé được gọi là Kế Quân biểu hiện trầm ổn, khẽ gật đầu ý chào với cô rồi cũng không nói gì nữa, trong mắt nó tràn ngập vẻ đề phòng. Đương nhiên, có lẽ vì vẫn còn nhỏ tuổi nên dù cố che lấp nhưng Lăng Lan vẫn nhận ra dấu vết nhung Tiểu nam hài biểu hiện thực trầm ổn, đối nàng khẽ gật đầu ý bảo, không nói gì, trong mắt lại . Nếu lớn thêm chút nữa thì biểu hiện của đứa bé đó có lẽ sẽ kín đáo hơn một chút.



Bất quá ánh mắt tìm tòi của đối phương cũng không khiến Lăng Lan cảm thấy khó chịu, bởi vì cô biết đối phương cũng không có ác ý gì, cậu ta chỉ muốn xem xét xem cô có xứng đáng trở thành bạn bè với Tề Long hay không, phần ý tứ này khiến cho Lăng Lan rõ ràng tình anh em của hai người họ sâu sắc tới mức nào.



Nhìn Tề Long vẫn đang ngây ngô cười ở một bên khiến Lăng Lan không thể không liên tưởng đến bộ tiểu thuyết trước đây đã đọc, bên cạnh một kẻ ngu ngốc luôn có một người bạn thông minh, hai đứa trẻ này chính là điển hình cho câu nói này. Ông trời quả nhiên công bằng.



Sau khi phân tích cùng kết hợp Tề Long với Kế Quân, ấn tượng của cô đối với hai đứa trẻ này cũng tăng lên không ít, thần thái cũng hòa hoãn bớt, đối với Hàn Kế Quân mỉm cười: “Xin chào, tôi là Lăng Lan, rất vui làm quen với các cậu.”



“Lăng Lan, con bé đó là em họ của Kế Quân, gọi là Hàn Tục Nhã, lúc nào cũng thích đi theo chúng ta chơi, cậu không cần phải chấp nhặt với nó.” Tề Long không chờ Hàn Kế Quân trả lời liền nói leo vào giới thiệu bé gái mập mạp kia.




Phản ứng kỳ quái của Tề Long cũng thu hút sự chú ý của đám trẻ hiếu kỳ xung quanh, chúng thấp giọng dò hỏi có chuyện gì, sau đó hai chữ “luyến muội” bắt đầu truyền khắp trong đám trẻ, trừ bỏ đôi song sinh thì tất cả những đứa trẻ còn lại đều biết, chúng đều che miệng cười trộm.



Động tác cười trộm quá lộ liễu đó cũng rất nhanh tố cáo bọn họ, người con trai của đôi song sinh không thể giả vờ không thấy gì, khuôn mắt càng ngày càng đen, đến cuối cùng không thể nhịn được nữa, cậu ta trực tiếp đi về phía Lăng Lan hỏi: “Này, hồi nãy cậu đã nói xấu gì chúng tôi có phải không?”(định xưng mày nhưng thấy sao sao nên thôi nhá)



Lăng Lan vẻ mặt vô tội mà chỉ chỉ chính mình: “Tôi? Nói xấu các cậu? Tôi vì sao phải nói xấu các cậu.?” Người cười trộm cũng không phải cô, nếu muốn hỏi tội thì phải tìm đám Tề Long chứ, không phải vì cậu ta (Tề Long) miệng rộng sao, nếu không làm sao mà mấy đứa trẻ khác cười trộm cậu (Lạc Lãng) được.



“Vậy Kia bọn họ vì cái gì muốn cười ta?” Lạc Lãng sinh khí mà chỉ trích, hắn xem rất rõ ràng, bởi vì Lăng Lan mỗ câu nói, làm tề long bọn họ bắt đầu chê cười hắn.



Lời chỉ trích này làm Lăng Lan có chút vô lực: “Cậu có phải mắc chứng vọng tưởng không vậy?”



“Chứng vọng tưởng……” Phụt, mấy đứa trẻ đứng bên cạnh “nghe lén công khai” phụt cười, từ lúc Lạc Lãng đến tìm Lăng Lan thì bọn chúng đã chuyển sự chú ý qua đây rồi. Lúc này bọn họ mới phát hiện cậu bạn nhìn có vẻ yếu đuối suy nhược này đoi lúc sẽ sử dụng những từ ngữ mà chúng chưa hề nghe qua, nhưng cố tình những từ này lại cực kỳ sống động và tả đúng ý nghĩa của khung cảnh, khiến cho bọn chúng không thể không bật cười, oa, thật là tài tình.



Tề Long là cười khoa trương nhất, đến cả Kế Quân lúc nào cũng bày ra khuôn mặt trầm ổn cũng nhịn không được mà nở nụ cười, trở về với vẻ ngoài nên có của một đứa trẻ.



Bọn họ không cười còn tốt, vừa cười thì Lạc Lãng càng tức giận, ngón tay chỉ những đứa trẻ đang cười tức giận đến nói không nên lời, Lăng Lan rất vô lương mà nghĩ thằng nhóc này có thể tức quá mà ngất xỉu không.