Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 406 : Ngầm nhúng tay?

Ngày đăng: 13:00 30/04/20


Edit: Phi Nguyệt



Ba phút trôi qua rất nhanh, tất cả đều cảm giác mình bị một lực rất mạnh hút vào hố đen, lực hút mạnh tới mức khiến tất cả đều choáng váng, trong thời gian ngắn không cách nào giữ được sự tỉnh táo.



Chỉ có Lăng Lan là ngoại lệ, cô đã sớm thích ứng với lực hút như thế này nên nhanh chóng điều chỉnh lại thần trí của mình, so với lực kéo thô bạo của không gian học tập thì lực hút của thế giới cơ giáp ảo nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Vừa đặt chân xuống bản đồ chiến trường, Lăng Lan đã khôi phục sự tỉnh táo của mình.



Để đảm bảo tính công bằng vì những cơ giáp khi bị kéo vào chiến trường đều cần một khoảng thời gian để thích ứng, mỗi cơ giáp khi tiến vào chiến trường đều có mười giây bảo hộ, quanh thân cơ giáp tản ra một vòng sáng vô địch. Thời gian thích ứng của từng người không giống nhau, có người chỉ sau hai, ba giây là đã khôi phục lại sự tỉnh táo, có người cần bảy, tám giây, có những người qua hết mười giây vẫn không tỉnh trí lại sẽ bị hệ thống phán định không thích hợp điều khiển cơ giáp, vì sau khi mười giây bảo hộ qua đi, người đó rất dễ bị đối thủ đánh lén mà chết ngay tức khắc.



Những cơ giáp sĩ điều khiển cơ giáp cấp thấp nhất cũng cần có tinh thần lực cấp thấp phụ trợ, bình thường những người khôi phục thần trí chậm trên cơ bản đều là người có thiên phú tinh thần cực thấp, coi như không có tiềm lực phát triển về sau, tương đương tuyên bố người đó vô duyên với việc điều khiển cơ giáp. 



Khung cảnh trước mặt mênh mông vô bờ với màu vàng của cát và màu xanh bao la của trời, trong khung cảnh này rất dễ phát hiện nếu có cơ giáp khác tới gần. Bản đồ chiến trường có rất ít nơi ẩn nấp tìm cơ hội đánh lén, có thể nói bản đồ này thích hợp với những cơ giáp sĩ có kinh nghiệm phong phú.



"Chiến trường này có lợi với đoàn Lôi Đình." Quan sát viên phụ trách trận đấu nhìn thấy địa đồ hiện ra trên màn hình bèn nói như vậy.



Anh ta hiểu rõ thực lực của đoàn Lôi Đình, biết lần này Kiều Đình dẫn theo các đội viên đều là cơ giáp sĩ có hai, ba năm kinh nghiệm chiến đấu nên thầm nghĩ những quân giáo sinh mới được tiếp xúc với cơ giáp như đoàn viên của đoàn Lăng Thiên sao có thể đấu được với họ.



Cho dù trong lòng anh ta ủng hộ đoàn Lăng Thiên nhưng khi nhìn thấy bản đồ này cũng thầm kêu hỏng bét ở trong lòng, vận khí của Lăng Thiên quá kém, hệ thống đầu não chủ thế nào lại rút trúng bản đồ này.



Lúc đó, tại một gian phòng bên trong khu nội bộ cao cấp của trường nam sinh quân giáo, trên màn hình lớn phát ra hình ảnh của trận đấu, trong phòng có khoảng gần hai mươi người đang nghiêm túc quan sát, khi bản đồ hiện lên trên màn hình, có vài người mỉm cười, nhưng cũng có mấy người phải cau mày.
Quả nhiên hệ thống đầu não chủ tách các đội ra ở các địa điểm xen kẽ, gần bên cạnh mình không những có đồng đội mà còn có cả kẻ địch, nếu không có Tiểu Tứ thì xác suất gặp kẻ địch hay đồng đội chỉ trông vào vận may mà thôi.



"Tiểu Tứ, gửi cho các thành viên còn lại tọa độ của mọi người cùng đối thủ, sau đó chọn một địa điểm gần nhất để tập hợp các đội viên lại." Lăng Lan ra lệnh.



Nếu chiến đội của Lăng Lan có thể tập hợp trước khi gặp địch thủ thì rõ ràng phe cô sẽ chiếm được ưu thế rất lớn. "Còn nữa, tìm vị trí của Kiều Đình."



Điều cần làm nhất bây giờ là phải cầm tù được Kiều Đình, chỉ cần Kiều Đình không có cơ hội ra tay với đội của cô thì cô tin rằng cho dù có gặp phải đội viên của đối thủ, các đội viên bên cô cũng có khả năng thắng.



"Tìm được rồi, lão đại." Tiểu Tứ nhanh chóng tìm thấy vị trí của Kiều Đình.



Lăng Lan nhíu mày, vị trí của Kiều Đình và cô cách nhau khá xa, như một đường chéo giữa bản đồ, nếu muốn đến chỗ của Kiều Đình, cô phải vượt qua ba, bốn cửa ải, ngược lại anh ta muốn giải quyết cô cũng không dễ dàng.



Xem ra đây là sắp xếp của hệ thống đầu não chủ vì không muốn xảy ra tình trạng hai đội trưởng đối đầu quá sớm, cho nên thả hai người vào hai vị trí cách xa nhau.



"Đây là muốn cho Kiều Đình có cơ hội thể hiện à?" Lăng Lan cười nhạt, xem ra hệ thống vẫn nghiêng về phía Lôi Đình, vì cả ba đặc cấp sư sĩ của chiến đội Lăng Thiên đều phân tán ở ba nơi xa Kiều Đình, dựa theo khoảng cách, chờ đến khi bọn họ đuổi đến nơi thì Kiều Đình đã kịp xử lý hết các đội viên khác rồi.



"Đã vậy, cứ chờ xem ai là người trụ lại đến cuối." Lăng Lan bỏ đi ý định ban đầu, nếu hệ thống đã cố ý thiên vị cho Kiều Đình thì trước tiên cứ để hắn ta tạo ra một chút danh tiếng đi. Hơn nữa trong lòng Lăng Lan cũng hi vọng các đội viên của mình có thể được một lần đối kháng với Vương bài sư sĩ, đây cũng là một kinh nghiệm quý báu cần trải qua, được thế thì dù có bị đánh thảm cũng đáng.