Dạo Bước Phồn Hoa

Chương 185 : Bắt gian

Ngày đăng: 11:01 30/04/20


Hứa thị không ngờ Lục Văn Hiển xưa nay đều rất nghe lời bỗng dưng lại nổi điên lên ôm chặt lấy bà ta, bà ta vùng vẫy mãnh liệt.



Tử Yên cũng sợ hãi, lập tức tiến lên kéo lấy.



Hai cánh tay Lục Văn Hiển giống như kìm sắt khóa chặt lấy Hứa thị, mặc cho Hứa thị và Tử Yên dùng sức thế nào đều không hề lay động.



Hứa thị chỉ cảm thấy đôi chân nhẹ bẫng, trước mắt trời đất quay cuồng, cả người bị Lục Văn Hiển ôm chặt lấy.



“Lục nhị lão gia, người mau buông cô mẫu nhà chúng ta ra, mau buông ra đi.”



Lục Văn Hiển nổi trận lôi đình giơ chân đá Tử Yên ngã xuống đất, đưa thẳng Hứa thị vào trong phòng ném bà ta lên giường, dặn dò hạ nhân không được phép đi vào, “Ra ngoài hết cho ta, không ai được vào đây.”



Hạ nhân Lục gia không nói lời nào lập tức lui xuống.



Hứa thị bỗng thấy sợ hãi, bây giờ Lục Văn Hiển giống như một con dã thú điên cuồng, cho dù bà ta nói thế nào cũng không có tác dụng.



Bà ta thấy hối hận, nếu sớm biết thế này hôm nay bà ta đã không nên tới đây, càng không nên dùng Thẩm Xương Cát để hù dọa Lục Văn Hiển.



Bà ta đã quá tin tưởng vào phán đoán của mình, cho rằng sự mê luyến của Lục Văn Hiển đối với bà ta đã đủ để quản chế Lục Văn Hiển, nhưng thật không ngờ Lục Văn Hiển lại mất khống chế vào lúc này. Kiếp trước, Lục Văn Hiển chẳng phải vẫn luôn nhìn bà ta bằng ánh mắt mong chờ sao? Tại sao kiếp này lại dám động thủ rồi?



Rốt cuộc bà ta đã sai lầm ở đâu?



Tại sao chuyện thực tế xảy ra lại khác xa với kỳ vọng của bà ta?



Hứa thị trợn tròn mắt, gào hét, “Lục Văn Hiển, ông nghe đây, ông dám động thủ ta sẽ tự vẫn…”



Lục Văn Hiển dừng tay lại, nhưng khi hắn ngẩng lên nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của Hứa thị, khuôn mặt ấy tuyệt diễm đến nhường nào, đôi mắt băng lạnh đó của bà ta dường như ngập nước, diễm lệ động lòng người.



Lục Văn Hiển vẻ mặt ung dung, “Bà yên tâm, ta sẽ cho bà một danh phận, ta sẽ bỏ Vương thị, cho bà làm chính thất của ta, ta không quan tâm bà đã từng thành thân, cũng không quan tâm bà từng bị Cố gia ruồng bỏ. Bà muốn gì ta đều có thể cho bà được…” Nói xong liền giơ tay chạm vào vạt áo Hứa thị.




Lục Tịnh mím môi, nàng không hiểu phụ thân đang nghĩ gì, vạn nhất phụ thân thực sự có lòng muốn bỏ mẫu thân, “Mẫu thân, chúng ta phải đề phòng chẳng may, nếu như chuyện này bị lộ ra, Hứa thị cho dù có bước vào Lục gia làm thiếp, cũng không thể uy hiếp địa vị của mẫu thân người được.”



Vương thị ngẩng đầu nhìn Lục Tịnh, trong lòng ngổn ngang, không biết nên làm thế nào mới tốt.



Lục Tịnh nắm chặt lấy tay Vương thị, “Mẫu thân phải nghe con, chúng ta phải làm lớn chuyện, càng to càng tốt.”



Vương thị cảm thấy Lục Tịnh nói rất có lý, bà nhìn Quản sự, “Mang thêm người, xông vào đó bắt gian cho ta… nhất định phải bắt được con tiện nhân đó cho ta...”



...



Trình Di vội vã đi vào, sắc mặt vô cùng khó coi.



Lục Anh nhìn Trình Di, dường như dự cảm không lành trong lòng chầm chậm lớn dần lên, hắn thả lỏng tay, thẳng tay đặt bút lên trên tấm thiệp.



Trình Di nói, “Là… Hứa thị… Mẫu thân thân sinh của Cố đại tiểu thư.”



Là bà ta, không ngờ lại là bà ta.



Trên trán Lục Anh thêm mấy phần tối tăm, tất cả đều là giả, cái gia đình này còn có gì là thật nữa không? Lục Văn Hiển vẫn luôn ủng hộ hắn cưới Cố Lang Hoa, hóa ra không phải là vì tình nghĩa giữa hai nhà Lục Cố, cũng không phải vì thấy hắn và Lang Hoa xứng đôi, mà là vì Hứa thị.



“Tam gia, ta thấy Quản sự đã đến chỗ nhị thái thái, người nói xem, với tâm tư của nhị thái thái, liệu bà ấy có nuốt nỗi giận này xuống, hay là…”



Lục Anh suy nghĩ, “Bà ta cho rằng Hứa thị sẽ uy hiếp đến địa vị của mình, chắc chắn sẽ làm lớn chuyện lên, như vậy cho dù Hứa thị có bước vào được cửa Lục gia cũng chỉ được làm thiếp.”



Trình Di không thể hiểu được tình hình trước mắt, “Vậy chúng ta phải làm thế nào?”