Đấu Phá Thương Khung
Chương 1568 : Tàn hồn của Dược Đế!
Ngày đăng: 13:51 19/04/20
"Rầm rầm oanh…!"
Hàng loạt đan dược ùn ùn bay vào trong đại trận rồi nhanh chóng bị phân giải thành năng lượng. Sau đó, chỉ thấy năng lượng bên trong đại trận ngưng tụ thành hải dương chất lỏng, trong lúc lưu chuyển phát ra âm thanh trầm thấp như tiếng sấm. "Thủy tổ quy vị!"
Hai tay Dược Đan biến ảo từng đạo ấn quyết, sắc mặt dữ tợn, bất chợt quát ra một tiếng chói tai.
"Rầm!"
Tiếng quát chói tai vừa dứt, ở chính giữa đại trận hiện ra một lốc xoáy. Dòng năng lượng chất lỏng vô cùng vô tận không ngừng cuồn cuộn đổ vào đấy. Cùng lúc đó, một luồng khí tức cổ xưa từ trong lốc xoáy cũng chậm rãi tràn ra. Lốc xoáy xoay tròn tới cực điểm rồi lặng yên tiêu tán. Thay vào đó, hình bóng hư ảo của một lão giả mặc áo vải thô xuất hiện.
"Ông!"
Ngay khi bóng người hư ảo kia xuất hiện thì linh hồn của tất cả những người thuộc Dược Tộc đều chấn động. Một loại uy áp phát ra từ huyết mạch trong nháy mắt khiến cho vô số người ở mảnh núi non này quỳ xuống.
"Thủy tổ!"
Đông đảo trưởng lão của Dược Tộc nhìn thấy bóng hình hư ảo kia không khỏi chấn động, tuôn rơi nước mắt. Trên khuôn mặt bắt đầu hiện lên vẻ cuồng nhiệt. Dưới sự dẫn động của huyết mạch, bóng người kia trong lòng bọn họ dường như trở thành thần linh, không thể xâm phạm.
"Đây là tàn hồn của thủy tổ Dược Tộc sao!" Tiêu Viêm ngưng trọng nhìn thân ảnh kia. Cho dù linh hồn của hắn hiện giờ đạt tới Thiên cảnh đại viên mãn mà vẫn cảm thấy có chút không thở nổi. Chỉ vẻn vẹn là một mảnh tàn hồn trải qua không biết bao nhiêu năm tháng rồi mà còn khủng bố như thế. Vậy thì cường giả Đấu Đế chân chính sẽ mạnh tới mức nào? Đứng ở bên cạnh, thân hình Dược Lão khẽ run rẩy, ánh mắt nhìn hư ảnh bên trong đại trận tràn đầy kính sợ.
Trên bầu trời, ánh mắt Hồn Hư Tử cũng trở nên trịnh trọng. Bóng người kia cho hắn cảm giác áp bách vô cùng mãnh liệt. Dược Tộc đúng là không dễ xử lý như Linh Tộc, Thạch Tộc. Nhưng mặc kệ bọn hắn có giãy dụa thế nào đi chăng nữa thì cũng khó trốn thoát khỏi kết cục đã định sẵn.
"Hi, Dược Đế a…"
Ở bên cạnh Hồn Hư Tử, ánh mắt giống như hắc động của bóng người toàn ngọn lửa đen kia nhìn chằm chằm về phía hư ảnh. Một lát sau, hắn phát ra tiếng than nhẹ không rõ cảm xúc: "Thật đáng tiếc! Cường giả mạnh nhất năm xưa hiện giờ chỉ còn là một đạo tàn hồn."
"Xin thủy tổ hãy cứu lấy Dược Tộc!" Dược Đan ở giữa không trung quỳ xuống, cung kính nói.
"Dược Tộc!"
Bên trong đại trận, thân ảnh lão giả cúi đầu nỉ non một tiếng. Năm tháng trôi qua làm cho trí nhớ vốn không còn quá nhiều của hắn càng thêm mờ mịt. Nhưng cũng may, hắn vẫn còn trí nhớ về chủng tộc mình tạo ra. Ánh mắt cực kỳ cổ xưa kia chậm rãi nhìn quanh phía dưới, cuối cùng biến thành một câu tự thì thầm. Bạn đang đọc truyện tại - https://truyenfull.vn
"Sao lại suy tàn đến mức này?"
"Ầm…Ầm!"
Năng lượng trùng kích đáng sợ không cách nào tả được từ trên bầu trời điên cuồng thổi quét lan rộng. Mà cự đỉnh xa xưa kia ở lúc tiếp xúc cũng nứt vỡ thành muôn vàn khe nhỏ. Cuối cùng cũng tan rã dưới sự cắn nuốt điên cuồng của Hắc viêm. Năng lượng trùng kích hủy diệt còn lại hung hăng đánh vào đại trận.
"Oành!"
Dưới cuồng phong thổi quét mạnh mẽ kia, đại trận bắt đầu run rẩy. Dòng năng lượng lỏng vốn tràn ngập trong đại trận cũng tiêu tán với tốc độ kinh người.
"Đại trận sắp bị phá rồi!"
Nhìn đại trận càng lúc càng mờ đi, trong lòng mọi người của Dược Tộc cũng lạnh dần. Bọn họ không dự đoán được, đại trận ngưng tụ toàn bộ lực lượng của cả tộc lại vẫn không thể chống lại tồn tại khủng bố kia. Ở chính giữa của đại trận, thân hình hư ảo của lão già mặc áo vải thô kia nhìn thấy cảnh này chỉ khẽ thở dài, giọng nói thầm thì vang lên bên tai của mỗi người.
"Kiếp nạn này, vẫn không thể nào tránh được!"
Thanh âm vừa dứt, thân hình lão giả bay khỏi đại trận, hóa thành một luồng hào quang hư ảo với vận tốc vượt qua ánh sáng, cắt qua tầng mây Hắc viêm, lao vào trong cơ thể của Hư Vô Thôn Viêm.
"Thịnh thịch!"
Hai bên va chạm với nhau, vẻn vẹn chỉ vang lên một tiếng trầm đục nhưng thân thể Hư Vô Thôn Viêm lại run rẩy kịch liệt. Sau đó hắn hét lên đầy giận dữ: "Ngươi… Lão quỷ chết tiệt, hãy tiêu tan đi cho ta!"
Hắc Viêm từ trong cơ thể ùn ùn tuôn ra, một âm thanh nhỏ vang lên giống như tiếng linh hồn vỡ nát. Tiếng động như có như không kia lại làm cho thân thể của toàn bộ người trong Dược tộc cứng ngắc. Bọn họ có thể cảm giác được có thứ gì đó trong huyết mạch đang lặng yên biến mất.
"Thủy tổ…!"
Đôi mắt đỏ vằn của Dược Đan ngơ ngác nhìn về phía không trung, giống như tín ngưỡng vào giờ phút này đã sụp đổ.
"Rắc rắc…!"
Cũng tại lúc mọi người trong Dược Tộc ngây dại thì đại trận kia càng rung chuyển kịch liệt. Cuối cùng, cưới ánh mắt kinh hãi của tất cả mọi người, đại trận phát ra tiếng rắc rắc rồi tan vỡ.
"Đại trận bị phá vỡ rồi…!"