Đấu Phá Thương Khung

Chương 549 : Đại trưởng lão Tô Thiên

Ngày đăng: 13:39 19/04/20


Nghe được câu hỏi của hắc bào lão giả trước mặt, Tiêu Viêm trong lòng nhất thời máy động, con ngươi đảo qua đảo lại, vội vàng suy nghĩ tìm cách đối đáp: "Nếu như nói thật là có nhìn thấy, làm sao có thể chắc chắn rằng lão gia hỏa này sẽ không sát nhân diệt khẩu?" Dù sao tầm quan trọng của vẫn lạc tâm viêm đối với nội viện thật sự là quá lớn, bởi vậy, cũng khó trách Tiêu Viêm cái ý nghĩ này.



Giữa không trung áp lực vẫn như cũ, làm cho lòng bàn tay Tiêu Viêm ướt đẫm mồ hôi, cảm giác bị áp bách khi đối diện với hắc bào lão giả này, so với lần nọ đối diện Vân Sơn cũng không khác gì, lấy thực lực của hắn bây giờ, nếu như không có Dược lão tương trợ, sợ rằng người ta chỉ cần phất tay một cái, cũng đủ để chế phục hắn rồi.



Nghĩ trước nghĩ sau, một hồi lâu sau, Tiêu Viêm cuối cùng cũng quyết định, cho dù có chết cũng không thừa nhận mình đã nhìn thấy giao phong trong tháp. Song, bỗng nhiên, hắc bào lão giả trước mặt lại lạnh lùng mở miệng: "Ngươi có lẽ là Tiêu Viêm phải không? Nghe nói giữa dị hỏa với dị hỏa có một loại mơ hồ tương giao, ta nghĩ, ngươi có thể cảm ứng được dị trạng trong tháp, hẳn cũng nhờ dị hỏa trong người ngươi?"



Hắc bào lão giả nói, nhất thời làm cho Tiêu Viêm cả kinh, chẳng qua cũng không quá đột ngột, chuyện hắn sở hữu dị hỏa, trong viện có không ít trưởng lão biết, nhưng điều làm cho được Tiêu Viêm kinh ngạc chính là, vị lão giả này, có thể đoán được một chút ít dấu vết, hơn nữa, lời này của hắn, không thể nghi ngờ là đã sớm biết được Tiêu Viêm cũng cảm ứng được động tĩnh trong tháp, nhìn nét mặt già nua vẫn bình tĩnh như cũ, Tiêu Viêm âm thầm thở dài một hơi, hoàn hảo hắn cũng không phủ nhận, nếu không thì sẽ làm cho người khác nhận xét là có tật giật mình.



"Đúng là có cảm ứng được một chút, chẳng qua thiên phần luyện khí tháp này tựa hồ có một tầng phong ấn đặc thù, sau khi ra khỏi tháp, cảm ứng liền là trở nên cực kỳ mờ nhạt." Tiêu Viêm cẩn thận nói.



"Ngươi không cần khẩn trương, ta không có hỏi tội ngươi đâu." Cảm nhận được sự khẩn trương trong lòng Tiêu Viêm, trong mắt hắc bào lão giả tản ra một vẻ nhàn nhạt thích thú, quay về hắn phất phất tay,nói: "Bất quá cũng phải nhắc nhở ngươi một chút, chuyện trong tháp, tuyệt đối không được nói với kẻ nào."



"Việc trong tháp, chắc chắn sẽ không đến tai kẻ thứ hai." Tiêu Viêm vội vàng cam đoan nói. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.



"Đối với ngươi, ta cũng hơi quen thuộc, chỉ là vẫn chưa có cơ hội gặp mặt, lấy tuổi trẻ như ngươi, có thể nắm giữ dị hỏa, quả nhiên là khiến cho kẻ khác hâm mộ." Hắc bào lão giả cười nhạt nói, trong giọng ẩn chứa sự hâm mộ, không hề giả dối, một vẫn lạc tâm viêm đã có thể đem cả già nam học viện trở nên như thế này, mà thanh niên trước mặt, lại sở hữu một loại, việc này sao có thể không làm cho người khác không cảm thán.




Chẳng qua, cho dù điều kiện tham dự rất hà khắc, thế nhưng, điều này không làm nhụt chí những học viên, mà còn làm cho bọn họ điên cuồng hướng tới, ngẫm lại xem, ngày thường những cường giả vốn rất khó gặp, hôm nay đều tề tụ tại đây, trên lôi đài triển khai những trận chiến điên cuồng, hấp dẫn lực của tràng diện này đối với các học viên, không khác gì sự điên cuồng của một nam nhân không quay tay mấy năm, đột nhiên gặp một xích lõa mỹ nữ trước mặt.



Bởi vậy, càng đến gần cuộc thi, hào khí trong nội viện cũng dần dần tăng lên, chủ đề của những cuộc tán dóc, đều là cường bảng đại tái, hơn nữa, bởi vì thời gian đang ngày càng thu hẹp, ba mươi vị trí đầu tiên trên cường bảng cũng thay đổi không ngừng, mà những kẻ thay thế, chính là những kẻ luôn luôn ẩn nhẫn, tại giờ phút này, mạnh mẽ công kích bảng vàng trong tâm mỗi học viên: "Cường Bảng"!



Chẳng qua cho dù nội viện có như thế nào đi chăng nữa, trải qua lần trước lôi đài ứng chiến, đã không còn ai dám hướngTiêu Viêm phát ra khiêu chiến thư, thế nên,trong mấy ngày cuối cùng này, hắn có thể hưởng thụ một ít hiếm hoi thanh nhàn thời gian, làm cho kẻ quen với việc gấp gáp như hắn cảm thấy khó chịu. Bốn ngày, giữa sự mong chờ của những người trong nội viện, cuối cùng cũng đến



Sáng sớm ngày thứ tư, ánh sáng rạng đông chiếu xuống, một tiếng chuông cổ xưa, lặng yên vang lên từ thâm sâu nội viện, lập tức khuếch tán trong cả nội viện.



Ngay sau khi tiếng chuông vang lên, ở tất cả các nơi trong học viện, trên rất nhiều khuôn mặt khác nhau, nhưng đều sở hữu thực lực cường đại, chiến ý nồng đậm trong hai mắt, dưới tiếng chuông cổ xưa, cấp tốc ngân cao vút! Trong một căn phòng, một hắc bào thanh niên đang xếp bằng trên giường cũng là từ từ mở ra đôi con ngươi đen nhánh, bàn tay vung lên một cái, một bóng đen khổng lồ lập tức hiện ra, cuối cùng cắm thẳng sau lưng, tạo thành âm thanh xé gió.



Hắc bào thanh niên vỗ nhẹ trọng xích sau lưng, hơi quay đầu lại, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, cảm thụ khí thế mạnh mẽ đang dâng lên trong khắp nội viện, một nụ cười nhàn nhạt hiện lên trên khóe miệng chậm rãi hiện ra, chiến ý nóng bỏng không ngừng phát ra ngùn ngụt.



Mười danh ngạch đầu tiên, một phải thuộc về Tiêu Viêm ta!