Đế Vương Sủng Ái

Chương 448 :

Ngày đăng: 14:18 19/04/20


Vừa mới tấn công, thế nhưng một trăm người thuộc đội tiên phong đều bị thương.



Đây là chuyện chưa bao giờ xảy ra trong cuộc chinh chiến của Trầm Sát. Khoảng thời gian này, họ càn quét suốt một đường, sớm đã gầy dựng được sĩ khí, thành viên đội tiên phong đều là những người có võ công và lá gan cực cao, không ngờ đều bị thương hết cả đội.



Đôi chân mày rậm của Trầm Sát cau lại, không hề do dự, hắn lập tức hạ lệnh dừng cuộc tấn công lại.



Lần này hắn chỉ dẫn theo hai vạn binh lính, chỉ là một ngọn núi thôi mà, cho dù có không ít người, nhưng nhiều lắm cũng không quá con số một vạn.



"Chủ tử, hay là thuộc hạ đi thăm dò tình hình trước?" Lần đi này, Trầm Sát dẫn theo Ưng cùng đi, vừa nghe nói một trăm người đội tiên phong đều bị thương, Ưng không thể ngồi yên được nữa.



Trầm Sát trầm ngâm một lúc, sau đó lắc đầu, nói: "Đích thân bổn Đế Quân sẽ đi."



Ưng lại phản ứng gắt hơn: "Sao có thể được chứ? Chủ tử, sau khi thống phất Phá Vực là sẽ tiến hành dựng nước, người là chủ một nước, mỗi lần đánh trận đều phải bắt người đích thân xuất mã, thì nuôi những binh sĩ kia làm cái gì?"



Về mặt này hắn rất cố chắp, cứ phải ngăn cản Trầm Sát cho bằng được. Cuối cùng Trầm Sát đành phải đồng ý cho hắn đi dò thám.



Ai ngờ rằng Ưng đi những hai canh giờ, đợi đến khi hắn trở về, nửa dọc người của hắn đều dính máu. Điều này khiến Trầm Sát phải kinh sợ.



"Nói!"



Khuôn mặt của hắn trông rất lạnh lùng, tuy dáng vẻ này rất tuấn mỹ, nhưng lại toát lên cảm giác lãnh khốc vô tình, làm người khác cảm thấy khiếp sợ.



Ưng ngồi xuống ghế, Thiên Nhất đứng ở bên cạnh, bôi thuốc băng bó cho hắn, Ưng nhìn Trầm Sát, nói: "Trên ngọn núi này, là Hổ Quân."



Hắn vừa nói xong, Thiên Nhất đang băng bó cho hắn bỗng khựng lại, ngay cả Trầm Sát cũng sửng sốt.



Hổ Quân, Hổ quân đoàn Tùng Sơn.



Cái tên này sớm đã khắc sâu trong tim họ. Khi ấy Tuyết Vệ cũng vì một tên võ quan nhắc đến chuyện của Hổ quân đoàn Tùng Sơn nên mới nhảy ra, còn nói những lời nguyền rủa con cháu Lâu Thất nên mới khiến Trầm Sát đại nộ.



Khí đó Cao Ngọc Hổ, đại soái của Hổ quân đoàn Tùng Sơn từng phát người đến bày tò sẵn lòng hòa đàm, quy thuận Trầm Sát, nhưng điều kiện là sắc phong ái nữ Cao Anh Anh của hắn làm Phi.




Kiểu nữ nhân chỉ đến để khoe mẽ quá thật rất đáng ghét!



"Cao cô nương mang binh đến đây có mục đích gì?" Trầm Sát thì lười phải nói nhảm với cô ta, hắn hỏi thẳng.



Cao Anh Anh nhìn hắn, khẽ cười: "Hay Đế Quân nói thử xem, động tĩnh những ngày qua lớn như thế, Đế Quân muốn thống nhất Phá Vực ư?"



"Không sai."



Hắn quả thật không hề che giấu dã tâm của mình một chút nào, ở trước mặt cô ta, hắn nói muốn thống nhất, thế thì vẫn còn đường sống cho Tùng Sơn bọn họ sao?



Nhưng, nếu cô ta đã dám đến thì rất nhiên sẽ không thấy sợ. Cô ta khựng lại rồi cười nói: "Có một chuyện muốn nói với Đế Quân, phụ thân của tôi có tính tình không được tốt lắm, trước đây ông ấy đã từng nói sẽ quy thuận Đế Quân, nhưng có một điều kiện, chỉ là không ngờ rằng Đế Quân lại xem như không biết chuyện đó, ngay cả một câu trả lời cũng không có, nên khiến lão nhân gia người tức giận, mới phái người qua đây..." Cô ta nhìn Trầm Sát, nói tiếp: "Tin rằng Ưng Vệ đại nhân cũng đã đích thân cảm nhận được uy lực của Bách Phá Đạn của chúng tôi, phụ thân tôi đã cử năm mươi tinh binh, mỗi người đem theo ba quả Bách Phá Đạn, đi tìm Đế Phi nương nương của ngài rồi."



Cô ta vừa nói xong, Ưng liền thốt lên: "Cô nói gì?"



Cao Anh Anh không để ý đến hắn, cô ta nhìn khí tức của Trầm Sát bỗng trở nên cực kỳ rét lạnh, cô ta tiếp tục nói: "Đế Quân cho rằng phụ thân ta không biết Đế Phi nương nương đang ở đâu sao? Nhưng nhầm rồi, chúng tôi vẫn luôn theo dõi chặt đấy, hôm qua Đế Phi đã khởi hành đi đến Bách Trùng Cốc nhỉ?



Mắt hắn lóe lên sát ý.



Loại ám khí này, họ biết uy lực của nó, năm mươi tinh binh, mỗi người mang theo ba quả, một trăm năm mươi quả Bạch Phá Đan, nếu đồng loạt ném về phía Lâu Thất, cho dù võ công nàng có cao cường hơn, bản lĩnh có cao hơn, cũng không thể né được!



"Mục đích của các người là gì?" Hắn trầm giọng hỏi.



Cao Anh Anh cúi đầu nhìn bàn tay thô chai của mình, nói: "Rất đơn giản, hy vọng Đế Quân có thể lập tức bái đường thành thân với Anh Anh, sau khi lễ thành liền chiếu cáo thiên hạ, phong ta làm phi, khi đó chúng ta sẽ tha cho Đế Phi nương nương."



Cô ta vừa nói xong, Trầm Sát liền nhèo mắt lại, sát ý dâng trào, nhìn Cao Anh Anh như nhìn một người chết.



"Cao Anh Anh, cha nữ các người chán sống rồi chứ gì."



Cao Anh Anh cười sáng lạn: "Nếu Đế Quân không đồng ý, Đế Phi Nương Nương ắt chết vô nghi."