Dì Ghẻ

Chương 11 : Ấm Ức

Ngày đăng: 11:07 18/04/20


Hết ba ngày nằm viện hai anh em Nam được bố đón về nhà. Hôm bố Nam ra bà ngoại đón bé Hạnh, con bé khóc không muốn xa bà. Mấy bà cháu bịn rịn khiến ai nhìn cảnh đó cũng cảm động. Ba ngày nằm viện Nam cũng được bố tâm sự nhiều chuyện, chủ yếu ông Tuấn động viên hai con cố gắng. Chắc bố Nam gọi điện cho chú Đại báo tin hay sao mà ngày hôm sau chú Đại gọi về hỏi thăm Nam, nói vói Nam đươc mấy câu chú Đại bảo Nam đưa máy cho bố rồi bố Nam đi ra ngoài nói chuyện gì đó.



Từ hôm ở bệnh viện Nam đã nói là do ăn thịt kho của mụ Hường nên đau bụng. Nhưng sau đó bố Nam quay lại bệnh viện cũng không đả động gì đến chuyện đó nữa. Nam cũng phần nào hiểu được bố Nam không muốn làm to chuyện. Nó nhìn bố hỏi:



- - Con về thế này có bị cô ấy nói gì không hả bố.?



Bố Nam trả lời:



- - Nói gì là nói gì, nhà của bố bao giờ bố bảo con đi thì con hãy đi. Còn ai không chịu được thì tự đi. Con đừng nghe ai nói gì mà bỏ bố.



Tuy bố nói vậy nhưng Nam cũng biết được một ít chuyện của bố liên quan đến mụ Hường. Trước mặt người khác bố Nam luôn nói coi trọng con cái hơn những thứ khác. Nhưng ở chung nhà những ngày qua những thứ Nam nhìn thấy, nghe thấy lại không phải vậy. Những cuộc điện thoại nó vô tình nghe được khi đi từ trên tâng xuống mà bố nó không hề hay biết. Hay đơn giản như cuộc điện thoại của chú Đại hôm trước, nghe trộm là không tốt nhưng nhờ nghe trộm mà nó nôm na hiểu được nội dung cuộc nói chuyện đó là gì. Có lẽ trong điện thoại chú Đại lo cho hai anh em nó nên khuyên bố nó dứt điểm với mụ Hường. Tuy nhiên bố nó noi:



- - Giờ anh còn phải phụ thuộc nhiều cái, anh cũng biết nhưng không thể bỏ bây giờ được.



Nghe câu đó xong nó biết những lời bố nó nói với hai anh em nó cũng chỉ nghe mà biết vậy. Một mặt bố nó không muốn bỏ chúng nó, nhưng mặt khác cũng không thể bỏ được mụ Hường. Tự nhiên nó thấy sợ, không phải tự nhiên mà mấy năm nay bố nó sống bình thường được với một người đàn bà thủ đoạn như thế mà không biết gì. Đến hôm nay thì nó hiểu bố nó biết hết, nhưng không nói hoặc không dám nói. Có khi nào anh em nó đang đóng vai khán giả xem một vở diễn của những người lớn với những suy nghĩ mà anh em nó không bao giờ hiểu được. Bằng chứng là cả họ nội cũng không ai hoan nghênh hai anh em nó về ở với bố. Từ ngày mẹ nó đi xa cả họ nội không ai thăm hỏi được một câu, cho được cái kẹo mút.



Không những thế họ còn đặt đủ mọi điều xấu xa nào là ra đường gặp các bác, các cô không chào. Rồi là mất dạy không nhận họ hàng...Họ nói ra những lời bẩn thỉu đó mà không nghĩ đến bản thân họ đã bao giờ hỏi thăm hai đứa cháu được một câu nào chưa..? Các bác, các cô không gặp cháu nhưng lại nói cháu không chào. Từ nhỏ nó đã không biết các bác, các cô mặt mũi như nào thi chào vào đâu. Liên tục là những lời đàm tếu ác mồm từ họ, giờ đây gặp được người có tí tiền họ lại sợ việc bố Nam đón hai anh em nó về sẽ gây cản trở việc cưới xin trong nay mai giữa mụ Hường và bố Nam. Theo như những gì chú Đại nói qua với Nam thì chính chú Đại cùng ông bà trên Hà Nội khuyên nhủ, cũng nói nhiều cùng với anh em xã hội, bạn làm ăn góp ý nên bố Nam hiểu ra nên đón hai anh em Nam về. Với Nam bây giờ những người ở cạnh nó không ai khiến nó tin tưởng, kể cả bố mình. Ký ức về một người bố phụ bạc mẹ con nó vẫn còn in nguyên trong đầu nó.



Mọi người hay nói nó lầm lỳ, ít nói nhưng cái quá khứ lẫn cái hiện thực bây giờ không cho phép bản thân nó chia sẻ, tâm sự với ai bất cứ điều gì. Nó có thể tầm tuổi đó cũng như nhiều đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn khác sẽ nghỉ học và đi làm một công việc nặng nhọc nào đó. Không phải nó không nghĩ đến điều này, ngày ông còn sống một lần nó thấy thằng Hào gần nhà hơn nó 1 tuổi đã bỏ học đi làm hàn xì. Lần đó thằng Hào gặp nó hỏi:



- - Mày có đi làm không..? Chỗ tao cũng đang cần người đấy, vất vả mấy hôm đầu thôi, sau bê sắt bê đồ thấy nhẹ tênh. Mà ở dó người ta nuôi cơm một bữa.



Nhà thằng Hào nghèo lắm, bố mẹ nó lại còn bệnh tật. Vậy nên 13-14t thằng Hào đã phải nghỉ học đi làm. Hoàn cảnh của Nam nghĩ lại cũng đâu khá hơn bao nhiêu, có khi còn thảm hơn khi mẹ mất, lúc đó thì bố cũng khác gì chết rồi. Hai ông bà nuôi hai đứa ăn học là quá nặng nề, thế là Nam chạy về khoe ông:



- - Ông ơi cháu nghỉ học đi làm với thằng Hào nhé….
- - Dạ thôi, con vẫn còn tiền…



Nói rồi hai anh em lên xe chở nhau đi học, bé Hạnh bấu bấu tay anh:



- - Hi hi mình có tiền rồi anh nhỉ..?



Nam nhìn bé Hạnh cười rồi hỏi:



- - Thế hôm nay em muốn ăn gì..? Bánh bao nhé, thêm một hộp sữa..



Con bé gật đầu luôn, nhìn em gái trong lòng nó lại nhói lên cái cảm giác uất ức ngày hôm qua. Nó cảm thấy có lỗi với bé Hạnh, có lỗi với cả chú Đại...Và tất nhiên nó cảm thấy giận mụ Hường vô cùng. Giận như thế nhưng nó cũng vẫn phải ngậm đắng nuốt cay chịu đựng, từ hôm ra viện ngoài việc mất tiền ra Nam không thể trách cứ mụ điều gì. Ngày nào mụ cũng ân cần hỏi han hai anh em Nam, ăn uống thì có bố Nam ở nhà nên ngày nào cũng được ăn ngon. Nói chung sau hôm Nam ra viện mụ Hường hoàn toàn thay đổi, tối hôm đó cả nhà đang ăn cơm thì bố Nam có điện thoại. Ông đi ra ngoài nghe xong luc sau quay lại nói:



- - Sáng mai anh phải đi có việc mấy hôm, mấy mẹ con ở nhà chăm lo cho nhau nhé.



Như chưa yên tâm ông nhìn mụ Hường nói thêm:



- - Nhớ phải cơm nước cho các con đàng hoàng đấy.



Mụ Hường khẽ cười rồi nói:



- - Anh cứ yên tâm đi công việc, các con ở nhà dã có em lo.



Nghe thấy bố phải đi làm xa mấy hôm mới về bỗng nhiên Nam thấy lo sợ, nhất là khi nó nhìn sang mụ Hường đang cười rất tươi. Không ai biết mụ cười tươi là do bố Nam đi làm sẽ mang tiền về hay mụ cười tươi khi bố Nam đi thì ở nhà mụ là sẽ là người làm Chủ.