Đinh Nhị Cẩu Liệp Diễm Nhân Sinh (dịch)
Chương 152 : Trời ạ! xong đời rồi
Ngày đăng: 02:13 27/06/20
A…a…a…! Thân thể của Đinh Nhị Cẩu nằm úp sấp mệt nhoài, rơi xuống nằm im trêи thân thể của Lưu Hương Lê, cảm giác của cô rất rõ ràng cảm thụ ƈôи ȶɦịt của hắn cực nhanh như muốn xuyên qua cổ t.ử ƈυиɠ, chôn vùi sâu trong u cốc, đầu khấc chống đỡ lại sự co rút từ cổ t.ử ƈυиɠ của cô, điểm ngứa cuối cùng bị những cú đâm mạnh trùng kϊƈɦ từ ƈôи ȶɦịt đánh thốc vào thần kinh cực độ kϊƈɦ thích, làm cho Lưu Hương Lê chỉ biết phát ra tiếng rêи rỉ kèm theo hàng loạt làn dương tinh phóng xuất vào trong cái hang sâu hun hút.
Thân thể được kɧօáϊ cảm ɖu͙ƈ vọng làm cho mê muội không có ngăn cản nỗi, dần dần Lưu Hương Lê hoàn hồn lấy lại lý trí, lúc này mới nhớ tới hắn đã xuất tinh vào bên trong ɦσα ɦuyệt của mình…
“ Trời ơi! Hắn… hắn… là thứ quỷ sứ hại người, cái này làm hại chết mình rồi! “
Nên làm cái gì bây giờ? Hắn bắn tới bên trong tϊиɦ ɖϊƈh͙ quá nóng lại rất nhiều…
Đinh Nhị Cẩu có lẽ là vì khi xuất tinh đã quá sung sướиɠ thoải mái nên cũng đã quên hết tất cả, lúc này hai tay của hắn thật chặc ôm lấy lấy vững vàng sau lưng Lưu Hương Lê, ƈôи ȶɦịt hắn sống chết cũng mặc, dính chặt vào bộ phận sinh ɖu͙ƈ của cô ở trêи giường, khiến cho thân thể Lưu Hương Lê không có con đường sống nào mà nhúc nhích.
Chết nỗi là Lưu Hương Lê càng lo lắng, sợ hãi, cơn cực kɧօáϊ lại phản ứng đến càng mãnh liệt dữ dội, liên tục ɦσα ɦuyệt co rút, miếng vách thịt non ở sâu bên trong với nhiều nếp gấp không ngừng hấp thu, xoa bóp đầu khấc ƈôи ȶɦịt như muốn vắt sạch những giọt dương khí cuối cùng, khiến cho tϊиɦ ɖϊƈh͙ hắn tiếp tục phun ra kéo dài, phụ giúp Lưu Hương Lê trong cơn cực kɧօáϊ cao trào xoay quanh… lại xoay quanh, từng làn tϊиɦ ɖϊƈh͙ bắn phá nổ tung hủy diệt ở cổ t.ử ƈυиɠ , không giống Đinh Nhị Cẩu lúc này đang xuất tinh mãnh liệt đánh thẳng vào hũ mật ở chỗ sâu trong, đầu khấc từng giây từ phía trước lại co giật tiếp tục rỉ ra dương tinh, dường như là đang nhắc nhở Lưu Hương Lê cảm thụ lực va chạm của nó, cô cũng quả thật cảm nhận được từng đợt tϊиɦ ɖϊƈh͙ lửa nóng điên cuồng tàn phá lấy nơi không gian riêng tư cổ t.ử ƈυиɠ của cô, bất chợt Lưu Hương Lê dãy người co rút lại trong vài giây rồi mới duỗi người ra kèm theo tiếng rêи la thất thanh.
– Á….á….a…..!
Một mùi nồng nặc ngây ngấy âm khí đặc quánh giờ mới bắt đầu chính thức phóng xuất phún ra bao trùm trêи đầu khấc ƈôи ȶɦịt, hòa quyện cùng mùi tanh tưởi tϊиɦ ɖϊƈh͙ của Đinh Nhị Cẩu thoát ra từ bên dưới hai bộ phận sinh ɖu͙ƈ, lan tỏa ra khắp căn phòng nhỏ đang đóng kín cửa, cái mùi vị của con cái và con đực sau khi đã được cùng nhau thỏa mãn phóng xuất ra…
Cực độ cao trào vui sướиɠ bên trong ɦσα ɦuyệt, Lưu Hương Lê giờ thì lại có khuynh hướng mở rộng cửa hang dưới háng, hứng lấy cơn mưa móc từ trong cơ thể Đinh Nhị Cẩu đang tưới ra trêи cánh đồng phì nhiêu nhưng khô hạn của âʍ ɦộ mình.
Lưu Hương Lê cái ʍôиɠ to không nghe đầu óc chỉ huy, chỉ biết là xoay trái, xoay phải, gắt gao mài lấy ƈôи ȶɦịt Đinh Nhị Cẩu, truy tìm thêm cái sự sung sướиɠ kɧօáϊ cảm riêng mình.
ɖu͙ƈ vọng phong ba vui sướиɠ từng đợt sóng, tiếp nối một đợt sóng, kɧօáϊ cảm từng cơn sóng quanh quẩn từ giữa hai đùi , từ nơi sâu thẳm của cái hang chính giữa Lưu Hương Lê, có thể xuất hiện điều kỳ diệu như vậy, làm người ta mê luyến, trách không được có câu nói “nam hoan nữ ái ” thật là như vậy, cho tới bây giờ Lưu Hương Lê vẫn có thể đủ rõ ràng cảm nhận được.
Có đôi khi thật sự thực là đáng kinh ngạc cho ɖu͙ƈ vọng một khi đã được phóng thích…
Sau khi Đinh Nhị Cẩu nồng nặc tϊиɦ ɖϊƈh͙ phun ra, tuôn trào tràn khỏi cửa miệng ɦσα ɦuyệt Lưu Hương Lê , chảy xuống đến khe đít, đọng lại nơi hậu môn, nhiểu xuống ướt cả một khoảnh to trêи phần nệm giường, không cần phải nói, tuyệt đối là tϊиɦ ɖϊƈh͙ Đinh Nhị Cẩu đã rót tràn đầy cái hang rất sâu của Lưu Hương Lê rồi…
Kɧօáϊ cảm hạ xuống dần, thì lý trí ngẩng cao đầu, nhìn trêи người, từ cái khe hở nhỏ hẹp trung tâm giữa hai chân dính ẩm ướt tϊиɦ ɖϊƈh͙, vẫn còn đang nhiểu ra trêи nệm giường, Lưu Hương Lê thảng thốt:
– Trời ạ! Xong đời rồi, chuyện gì đã xảy ra .
Nước mắt bắt đầu tràn mi chảy ra.
– Cậu đã nói sẽ rút ra không bắn ở bên trong, nếu bây giờ nếu bụng của chị lớn lên, thì sao bây giờ? Cậu lại không phải là chồng của chị hu..hu.. !
Đinh Nhị Cẩu đáp lại thật lòng, với mong muốn để cho Lưu Hương Lê tạm thời an tâm:
– Chị Hương Lê, xin lỗi, chị quá xinh đẹp làm em không kềm được, em đến bây giờ vẫn không có dám mơ đến, có một ngày xảy ra chuyện như thế này, chị nói lo sợ thụ thai, em không sợ chị bụng lớn, em sẽ lấy chị và nuôi dưỡng con của chúng ta..
Nháy mắt bên trong căn phòng thay đổi im ắng, Lưu Hương Lê như là á khẩu không biết trả lời làm sao.
Nhìn đến ƈôи ȶɦịt to như còn cố diệu võ dương oai run rẩy trước khi nhũn lại, Lưu Hương Lê thẹn thùng cả khuôn mặt ửng đỏ như máu.
Đôi mắt dừng ở trước mắt gã đàn ông trẻ tuổi này, Lưu Hương Lê rất rõ ràng hiểu, bây giờ thân thể lại lần nữa bắt đầu hơi có phản ứng, miệng ɦσα ɦuyệt đang chậm rãi mấp máy…
– Thôi, để chị đi tắm rửa.
Lưu Hương Lê lặng lẽ lãng tránh khi nghe câu nói của hắn, khi đi đến phòng tắm cô ngồi xuống đem những ngón tay moi tϊиɦ ɖϊƈh͙ từ bên trong ɦσα ɦuyệt, tống ra bên ngoài cơ thể, xong rồi Lưu Hương Lê mở vòi hoa sen dùng nước phun vào rửa thật sạch bên trong vách tường thịt non.
Bất chợt Lưu Hương Lê nhìn thấy đầu núm иɦũ ɦσα đã sung huyết bành trướng trở lại hình như còn là mạnh mẽ hơn trước nữa, đầu núm иɦũ ɦσα lồi thẳng ra, quầng иɦũ ɦσα cũng lớn hơn một chút, chung quanh quầng иɦũ ɦσα tràn ngập màu đỏ sậm tượng trưng cho cơn hứng đang muốn tiếp tục quay trở lại, trêи khuôn mặt ửng đỏ hai gò má với cái miệng nhỏ nhắn hé mở, xem ra, Lưu Hương Lê đã không khống chế được phản ứng sinh lý của mình rồi.
Sau khi cẩn thận tẩy sạch ɦσα ɦuyệt, Lưu Hương Lê khi về đến phòng nhìn thấy Đinh Nhị Cẩu vẫn đang yên lặng, nằm ở trêи giường, ƈôи ȶɦịt hắn miễn cưỡng mềm lại, nằm dán lên trêи bụng của hắn, cũng may là hắn sức lực có phần hơn người, suốt từ buổi sáng hắn cùng cha con La Hậu Sinh chè chén đến gần chiều, rồi như bốc lên cơn điên khi gặp Lưu Hương Lê vì tác dụng của rượu thuốc tráng dương, chứ nếu như bình thường thì hắn say xỉn đến tầm cỡ này, thì đã lăn quay ra ngủ một giấc đến sáng rồi.
Lưu Hương Lê chuẩn bị mặc xong quần áo về nhà.
– Chị đừng về, trời chưa sáng, ngủ lại đây đi!
Lưu Hương Lê chưa kịp làm gì, đã bị Đinh Nhị Cẩu ôm eo ếch, một lần nữa kéo ngồi xuống giường.
– Tiểu oan gia, không được đâu, nếu để cho người khác biết được, tại thôn Lê Viên này, chị không có cách nào làm người được rồi!
Lưu Hương Lê bị một bàn tay Đinh Nhị Cẩu lại mò xuống âʍ ɦộ mò mẩm sờ soạng,hơi thở đã dồn dập, nhưng vẫn kiên quyết đẩy ra Đinh Nhị Cẩu, lúc này mà không đứng dậy đi ngay, tiếp tục dây dưa thật sự là sẽ không còn kịp.
Vừa về đến nhà, Lưu Hương Lê vội vàng cầm áo ngủ, cùng với cái qυầи ɭót sạch sẻ khác thay đổi, sau đó mặc vào nằm ở trêи giường nhìn đôi bầu иɦũ ɦσα với dấu tay Đinh Nhị Cẩu nắn bóp còn in dấu ấn ửng đỏ, rờ xuống âʍ ɦộ thì thấy hai bên mép nhỏ vẫn còn hơi sưng đau thôn thốn…
Một chốc sau vì thể xác và tinh thần mỏi mệt, Lưu Hương Lê ngủ thật say…