Đô Thị Tàng Kiều

Chương 13572 : Công tử Trần gia (2)

Ngày đăng: 11:07 18/04/20


Lương An An bị đẩy ngã, cô ta không biết rút cuộc ở đây ra sao nữa.



Cô ta cho rằng cái tát của cô ta không có vấn đề gì, chiếc váy ngắn của cô ta bị xé rách, nhất định là do người đàn ông này muốn giở trò hạ lưu với cô ta.



Nhưng Lương An An cảm thấy trong chuyện này có vấn đề, ban nãy cô ta không suy nghĩ kỹ, bây giờ mới suy nghĩ thấy có điểm đáng ngờ.



Cô ta không lập tức trả lời câu hỏi của Diệp Lăng Phi mà quan sát xung quanh, cuối cùng ánh mắt cô ta dừng lại ở gã đàn ông tóc vàng bị đánh ngã nằm ngất dưới đất, miệng kêu lên rồi lao tới.



Diệp Lăng Phi thấy Lương An An lao đến gã đàn ông tóc vàng, hắn cô tình đẩy ra.



Ban nãy Lương An An lao đến chỗ gã tóc vàng, không đợi cô ta nói, Dã Thú kéo gã đàn ông kia đi vào, khắp người gã ta ướt sũng, còn tè dầm ra, rõ ràng ban nãy bị Dã Thú hành hạ không nhẹ.



- Lão đại, tên này bây giờ đã chịu nói chuyện với chúng ta rồi, nó từng bị Lương Ngọc bắt, lần này muốn thông qua em gái Lương Ngọc để trả thù…



Khi Dã Thú nói đến đây, Lương An An đang quỳ dưới đất, lấy tay đỡ gã thanh niên tóc vàng kia lên.



Dã Thú ngoác miệng nói:



- Lão đại, tiểu nha đầu này thật thú vị, bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền, xem bộ dạng của cô ta thì có thể biết được chị gái cô ta như thế nào rồi, lão đại, em thấy, chị gái cô ta…!



Những lời phía sau của Dã Thú bị Diệp Lăng Phi cắt ngang, Diệp Lăng Phi nói:



- Dã Thú không được nói linh tinh, cậu dẫn tiểu tử kia đến đây trước đã nhân tiện khép cửa phòng lại, nếu để người khác biết được thì không hay.



Lương An An mặc dù ban nãy còn có phần không hiểu rõ, không biết rút cuộc đã xảy ra chuyện gì, lúc mới bắt đầu cô ta cho rằng Diệp Lăng Phi muốn giở trò hạ lưu với cô ta nhưng bây giờ cô ta bình tĩnh, nhớ lại ban nãy cô ta chỉ uống một cốc nước ngọt do chính bạn trai của cô ta đưa cho rồi cảm thấy mệt mỏi và ngất đi, xem ra cả chuyện này đều có liên quan đến bạn trai của cô ta.



Cô ta và bạn trai cô ta quen nhau ở thư viện, lúc đó, Lương An An làm việc ở thư viện còn bạn trai của cô ta thì đến thư viện để thăm cô ta, theo đuổi khá lâu Lương An An mới quyết định qua lại với gã ta.



Kết quả đi lại không lâu, Dã Lang và Lương Ngọc đến Hông Kong, còn chuyện nói Lương An An thích Dã Lang thì đó chỉ là bịa đặt.




Sau khi đạp hai cái trong lòng Lương An An mới thấy nhẹ nhõm phần nào, nhớ lại ban nãy cô ta từng tát Diệp Lăng Phi một cái trong lòng có phần day dứt nói:



- Ban nãy quả thật xin lỗi, em không nên đánh anh.



Tay phải Diệp Lăng Phi đặt lên má hắn nói:



- Đánh thì đã đánh rồi, nói cũng có tác dụng gì nữa. Anh quan tâm hơn đến chị của em, bây giờ em có thể nói cho anh biết chị em đang ở đâu không?



Diệp Lăng Phi vừa hỏi thì thấy Lương An An có phần sửng sốt, đang định nói thì có tiếng ầm ầm ở bên ngoài, liền sau đó có tiếng người hét lớn:



- Có kẻ bắt cóc Trần công tử.



Cùng với tiếng hô đó Dã Thú kéo Trần Hiểu ở bên ngoài chạy vào.



“Bành” Dã Thú khép cửa phòng lại đẩy Trần Hiểu xuống dưới đất.



Tay gã cầm điện thoại, nói với Diệp Lăng Phi:



- Lão đại, ban nãy em vừa ghi âm cho tiểu tử này xong thì bị phát hiện, bây giờ cho dù chúng ta muốn ra ngoài cũng không dễ, bên ngoài đều là người, chúng ta phải làm sao?



Trần Hiểu lúc này phá lên cười nói:



- Tao thấy chúng mày tốt nhất là nên thả tao ra, như thế chúng ta đều ổn, còn nếu….



Lời của Trần Hiểu còn chưa nói xong thì nghe thấy Diệp Lăng Phi hừ lạnh lùng nói:



- Bây giờ mày tốt nhất là câm miệng cho tao, nếu tao muốn đi thì không kẻ nào có thể ngăn được”.