Độc Sủng - Chanh

Chương 31 :

Ngày đăng: 12:04 30/04/20


Mặt biển rì rào tiếng sóng vỗ, dao động từng cơn đánh vào từng bãi cát dài.



Biệt thự của Huyết Ưu Trác chìm trong màn đêm, lặng lẽ đón gió biển, lạnh lẽo đến tận thấu xương.



Trong căn phòng mập mờ ánh đèn vàng, thân ảnh của anh ngồi im bên cạnh giường, nắm chặt lấy tay An Mạt.



Bộ đồ trên người An Mạt đã được thay đi, vết máu trên mặt cũng được lau sạch, nhưng khí sắc vẫn một màu trắng bệch.



Trên mắt cô được che lại bằng tấm vải voan màu đen, bác sĩ nói, vết thương trên mắt cô bị hở ra, còn phải chịu cú sốc lớn nên mới dẫn đến máu tươi chảy xuống.



Từ lúc đón cô về nhà cho đến bây giờ, An Mạt vẫn chưa tỉnh lại. Hơi thở đều đều cứ thế phát ra, trên cổ tay còn cắm ống dây chuyền dịch, nhìn vào vô cùng đáng thương.



- " Ivan! "



Đột nhiên Steven đẩy cửa bước vào, đi theo sau còn có ông béo tròn.



- " Ừ? "



Huyết Ưu Trác cẩn thận đặt tay cô xuống, sải bước tiến về chỗ hai người.



- " Sao lại không bật đèn lên? Trông cậu trong bóng đêm thật xấu xí! "



Steven lần mò tìm công tắc đèn trên tường, chỉ nghe thấy anh thấp giọng nói lại:



- " Ánh sáng mạnh quá sẽ làm hại đến mắt Mạt Mạt! "



- " Ồ! "



Steven trề môi, hơi nghiêng đầu liếc xéo anh:



- " Nhưng tôi không thấy cậu đấy, Ivan...cậu ở đâu rồi? "



Steven còn giả vờ mà đưa tay mò mẫm anh, Huyết Ưu Trác liền cau mày, nheo mắt lại nhìn Steven, âm thanh phát ra có chút đe doạ:



- " Vậy sao! Hình như lúc nãy có nghe cậu nói tôi rất xấu xí? Bây giờ mắt lại kém đến thế à? "



Steven lập tức cười trừ, khua tay trước mặt anh:



- " Không có không có! Tôi đùa thôi! À... Feedom ông ấy muốn xem qua An Mạt một lần nữa! "



Steven gấp gáp đẩy Feedom lên chắn trước mặt, vì thân hình béo tròn của Feedom mà vừa vặn che được một phần trên cơ thể hắn. Huyết Ưu Trác nhìn Feedom, sau đó lại quay đầu nhìn An Mạt.



Tâm trạng tựa như sóng vỗ, đau lòng đến mức nghẹt thở.



Anh chầm chậm gật đầu, sau đó lách người qua Feedom, đưa tay đẩy mạnh vào người Steven, có ý bảo hắn ra ngoài.
- " Cô gái này, cho hỏi cô đây là ghét đại tẩu của tôi lắm sao? "



- " Câm miệng chó của anh lại đi, một lũ đê tiện mau thả tôi ra! "



Sau câu nói đó, chỉ thấy gương mặt của Steven méo xệch, hắn thiết nghĩ muốn trò chuyện với An Nguyệt một lát, ai lại ngờ cô ta bộc phát như kẻ điên?



Đúng là sai lầm! Hắn hoàn toàn sai lầm!



Cô ta còn dám nói Steven này miệng chó?



Từ trước đến nay chưa ai dám nói hắn như vậy cả, mà bây giờ cô ta lại dám cả gan nói hắn như thế, quả thực phẫn nộ đến mức bốc lửa khắp đỉnh đầu.



Tay Steven đang cầm khẩu súng đột nhiên di chuyển tới vị trí khác trên người An Nguyệt.



" Cạch " một tiếng, khẩu súng được lên nòng.



- " Ivan nói là tôi muốn làm gì cô thì làm, tôi đang nghĩ hay là tạm thời bỏ qua cho cô đi, nhưng cô lại rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! "



An Nguyệt ngờ nghệch mà ngiêng đầu qua, nhìn Steven bật cười thành tiếng:



- " Thật giống chó sủa bên tai! "



" Đoàng "



Âm thanh vang vọng khắp trong đêm đen, khói súng từ từ lan toả theo gió biển bay đi.



Viên đạn xé toạc không khí găm vào bắp đùi An Nguyệt, cô ta bị bắn bất ngờ nên loảng choảng mà ngã xuống.



Máu tươi theo đó chảy ra rơi tí tách lên nền gạch lạnh ngắt, loang lổ khắp cả một vùng.



An Nguyệt đưa tay đè lên vết thương đang rỉ máu, đau điếng đến mức ngấn lệ.



Bụng cũng dấy lên cơn đau âm ỉ, cô ta hơi cong người lại mà ôm lấy bụng.



Hơi thở nặng nhọc phát ra bị đứt quãng từng mạch. Gương mặt vì đau mà bất giác tái mét, mặc dù đau đớn nhưng cô ta vẫn ương ngạnh mà ngước lên hét vào mặt Steven:



- " Nếu tôi mà chết đi thì anh đừng hòng mà sống yên ổn, khôn ngoan thì mau thả tôi ra! "



- " Cô nói gì cơ? Tôi nghe không rõ! "



Steven hơi khom người đến trước mặt An Nguyệt, đưa khẩu súng lạnh lẽo đánh nhẹ vào bên má cô ta, đánh từng cái từng cái một, thấp giọng mà lên tiếng:



- " Cứng miệng vừa thôi, cô lên giọng được với người khác chứ đừng lên giọng với tôi! Nếu không muốn chết sớm thì an phận một chút đi! Thứ đàn bà ngu xuẩn! "