Độc Tôn Tam Giới
Chương 2687 : Khác nhau, quyết đoán (1)
Ngày đăng: 07:36 19/04/20
Khẩu khí của tên này càng thêm không khách khí.
Hoắc Thân vương và Đinh tổng thủ coi như là đại nhân vật một phương, ngeh lời này trong lòng tự nhiên khó chịu. Nếu như đối phương không phải là người bên trên, chỉ sợ đã trở mặt tại chỗ.
Hoắc thân vương nén giận, khuyên nhủ:
- Chư vị, lời tiểu vương khó nghe, nhưng là sự thực, kính xin chư vị nghĩ lại.
- Không cần phải nói nữa.
Khuông Hãn khoát tay nói:
- Cứ quyết định như vậy đi.
Đinh tổng thủ từ đầu đi tới lúc này cũng chịu đủ tức giận rồi. Hắn là Tổng thủ của Đông Duyên đảo, ở trong Hồi Xuân đảo vực cũng coi như là nhân vật đứng đầu.
Ba đại thế gia này tuy rằng mạnh thật, nhưng mà lần này cao tầng ba đại thế gia tới Đông Duyên đảo này, luận thực lực cũng không mạnh hơn Đinh tổng thủ hắn.
Tối đa cũng chỉ coi như là tương xứng.
Cân nhắc địa vị ở thế yếu, cho nên Đinh tổng thủ mới luôn chịu nhục. Mà lúc này cảm xúc của hắn đã sắp không nhịn được.
Sắc mặt trầm xuống, ngữ khí cũng biến đổi, không còn vẻ kính cẩn như trước, hắn lạnh nhạt nói:
- Đinh mỗ là Tổng thủ của Đông Duyên đảo này, đã không có cách nào phản khác sự cường thế của quý tộc thượng bang các người, nhưng có một ít từ tục tĩu, ta nên nói trước một câu.
Khuông Hãn cười lạnh:
- Sao nào? Ngươi định mạnh mẽ ngăn cản sao?
Đinh tổng thủ thản nhiên nói:
Tuyên Toản và Tiết Dực cũng mang theo tinh anh gia tộc mình, chạy như bay rời đi.
Biểu lộ trên mặt Đinh tổng thủ âm lãnh, nhìn chằm chằm vào đám người kia, trong lòng nổi giận lôi đình. Nếu như có thể, hắn muốn hạ lệnh đánh gục toàn bộ đám người này.
Hơn nữa Đông Duyên đảo và Hồi Xuân đảo vực tuyệt đối có thực lực làm được chuyện này.
Ba đại thế gia này tuy rằng có rất nhiều cường giả, nhưng dù sao tới đây lại ít người. So với việc toàn bộ tinh anh của Đông Duyên đảo và Hồi Xuân đảo vực tập trung ở đây, không có bất kỳ ưu thế nào.
Hạ đại thống lĩnh thở dài:
- Đinh tổng thủ, ngươi vẫn quá cương quyết, sợ rằng đã đắc tội với ba thế lực này rồi.
Đinh tổng thủ không vui nói:
- Thái độ của bọn họ, Hạ đại thống lĩnh cũng đã nhìn thấy. Bọn họ căn bản không có coi chúng ta là gì. Cho dù chúng ta tận lực xu nịnh, nịnh bợ thì có thay đổi được gì chứ? Bọn chúng chưa từng tỏ vẻ ôn hòa với chúng ta.
Hoắc thân vương khoát tay nói:
- Đừng nói nữa, lần này chúng ta mời tám đại thế gia tới, vốn là một chuyện tốt, hiện tại xem ra hung cát khó dò, ài.
Trong thanh âm của Hoắc thân vương cũng tràn ngập đau thương.
- Đinh tổng thủ, ngươi nói ở chỗ sâu trong Hắc Yểm sơn mạch này thực sự có hung hiểm vô tận sao?
Hạ đại thống lĩnh có chút lo lắng hỏi.
- Không biết, khi ta tiếp nhận vị trí Tổng Thủ đại nhân này cũng chưa đi toàn bộ Hắc Yểm sơn mạch. Nhưng mà từ lịch sử truyền thừa có ghi chép, từng đời đều có ghi lại. Hắc Yểm sơn mạch này tuyệt đối là địa phương trọng địa nguy hiểm nhất trong năm đại hiểm địa. Cũng là nơi đáng sợ nhất, thần bí nhất. Trong truyền thừa còn nói tới, ở chỗ sâu trong Hắc Yểm sơn mạch này tuyệt đối không thể xông loạn, một khi có người xông loạn, cửu tử nhất sinh.
- Đây không phải là chuyện xấu rồi sao?