Độc Tôn Tam Giới
Chương 3233 : Lại cướp một lần
Ngày đăng: 07:46 19/04/20
Ngay khi Tần Hựu nghiến răng nghiến lợi, mấy người này đột nhiên cảm thấy hoa mắt. Ngay sau đó quanh thân bọn họ không ngờ lại chậm rãi xuất hiện từng đạo quang mang màu vàng, đem khu vực bọn họ đang đứng thoáng cái bao phủ vào bên trong.
Trong kim quang kia có một đạo thân ảnh chậm rãi đi ra. Khuôn mặt hoàn toàn bị quang mang màu vàng bao phủ, khiến cho người ta không nhìn ra được biểu lộ trên khuôn mặt hắn.
- Ngươi định khiến cho ta thế nào đây?
Người kia chậm rãi lên tiếng.
Giang Trần?
Đám người Tần Hựu run lên, giống như gặp quỷ giữa ban ngày, nhãn thần hoảng sợ, nhìn xuống phía dưới.
Vốn tu sĩ cấp bậc như bọn họ đối với tu sĩ cùng thế hệ nhiều lắm chỉ là kính sợ, chứ chưa hoàn toàn nói tới sợ hãi và tuyệt vọng.
Thế nhưng mà giờ khắc này nhìn qua thân ảnh chậm rãi từ trong kim quang đi ra, ở sâu trong lòng bọn họ cảm nhận được sự kính sợ và tuyệt vọng chân chính.
Có người quay đầu lại muốn bỏ chạy.
Chỉ là dưới uy áp kia, bọn họ thậm chí ngay cả khí lực nhấc chân lên cũng không có. Trong lúc nhất thời hai chân run run, căn bản không thể nào nhấc chân.
Theo đạo thân ảnh kia chậm rãi tới gần, Tần Hựu từ giữa kim quang dần dần nhìn thấy cái bóng mơ hồ, tựa hồ là Giang Trần, dường như lại không quá giống.
Nhưng mà theo thân ảnh kia tới gần, loại cảm giác tuyệt vọng này của Tần Hựu ngày càng mãnh liệt.
Người từ giữa kim quang đi ra tự nhiên là Giang Trần.
- Tần Hựu, nếu như ta là ngươi thì ta sẽ thành thành thật thật cúp đuôi làm người. Một người phạm sai lầm một lần còn có thể tha thứ, phạm sai hai lần, sẽ không có tư cách được tha thứ. Ngươi cảm thấy có đúng không?
Thanh âm của Giang Trần thủy chung vẫn không mặn không nhạt như vậy.
Tần Hựu nghe lời này triệt để há hốc mồm.
Trong rừng rậm lập tức truyền ra tiếng quát lớn. Sau đó, một đạo thân ảnh tư trong rừng rậm bay ra.
Đây cũng là một gã nam tử trẻ tuổi, một thân đạo bào nhìn qua giống như là một tấm da hươu, loang lổ một chút, lại có vẻ vô cùng có tính cách.
Không cần báo danh Giang Trần đã suy đoán ra người này có lẽ chính là Lộc Minh Dã theo như lời Cam Trữ nói. Cũng chính là tu sĩ được xưng là một ngôi sao sáng trong Bách Hoa thánh địa cùng với độc phi Thạch Thanh Lộ.
Khí thế của người này quả nhiên là thập phần cường đại.
Hai mắt nhìn nhau, lửa giận bùng bên, uy áp thập phần cường hãn.
Giang Trần âm thầm tán thưởng, không hổ là thiên tài cao cấp nhất Bách Hoa thánh địa. Lộc Minh Dã này nhìn qua không ngờ đã đột phá Thiên Vị lcj trọng đỉnh phong, mơ hồ là tu sĩ Thiên Vị thất trọng. Tu vi so với Hốt Lôi kia rõ ràng còn cao hơn một bậc nửa trù.
Rất rõ ràng, Lộc Minh Dã này là thiên tài trẻ tuổi tiến vào Thiên Vị cao giai đầu tiên Giang Trần gặp phải sau khi tiến vào hòn đảo này.
- Đế Uẩn của Bách Hoa thánh địa xem ra quả thực không tầm thường. So với Vĩnh Hằng thánh địa còn mạnh hơn không ít. Loại tu sĩ ngũ đại công tử như Vĩnh Hằng thánh địa, trong thập đại thánh địa, quả thực không có bất kỳ ưu thế nào a.
Hiện tại Giang Trần mới phát hiện ra, thiên tài mạnh nhất trong Vĩnh Hằng thánh địa như ngũ đại công tử, trong thập đại thánh địa quả thực tương đối bình thường. Bọn họ ngay cả Hạ Hầu Tông cũng không đánh lại được.
Mà Hạ Hầu Tông ném tới hàng ngũ thiên tài đỉnh cấp của thập đại thánh địa, đoán chừng cũng chỉ có vậy mà thôi.
Dưới loại tình huống này, Vĩnh Hằng thánh địa rõ ràng còn muốn trùng kích vị trí minh chủ, không thể không nói, khẩu vị của Vĩnh Hằng thánh địa đã bị Giang Trần làm hư.
Nếu như không phải có Giang Trần, Vĩnh Hằng thánh địa trong đám người trẻ tuổi, cơ hồ không thể nói tới sức cạnh tranh gì. Tuy Thần công tử xếp đầu trong ngũ đại công tử cũng chỉ là loại thiên tài tầm thường.
LỘc Minh Dã vừa xuất hiện đã mạnh mẽ phóng thích khí thế của mình ra, ý đồ áp chế Giang Trần. Vốn hắn suy đoán, thực lực của Giang Trần hiện tại cho dù mạnh nhất cũng chỉ là Thiên Vị lục trọng.
Mình đường đường là Thiên Vị cao giai. Tất có thể vững vàng áp chế, thế nhưng mà sau khi thử một lần, hắn mới phát hiện ra ý nghĩ của mình dường như có chút ngây thơ.
Uy áp của mình giống như hòn đá ném xuống biển rộng, hoàn toàn không có bất kỳ gợn sóng nào. Còn đối phương, nhìn qua hoàn toàn không bị uy áp chấn hiếp, càng không có xuất hiện vẻ mặt biến sắc, hoảng sợ tránh đi như trong tưởng tượng của hắn.