Độc Tôn Tam Giới
Chương 336 : Trừng phạt Đan Phi
Ngày đăng: 06:56 19/04/20
Trước hôm nay, đừng nói là địa phương cảm thấy khó xử như vậy, thời điểm bên ngoài, Đan Phi cùng nam nhân ở chung, ngay cả tay áo cũng rất ít để cho người đụng phải.
Ngày hôm nay, không hề có dấu hiệu, lại bị một nam nhân tiếp xúc gần, hơn nữa còn ở khu vực nhạy cảm như vậy.
Đan Phi luôn giữ mình trong sạch, giờ phút này khó tránh khỏi tâm thần bất an, ngẫu nhiên buồn vô cớ, rồi lại ngẫu nhiên nhịn không được dư vị.
Khi thì mượn cảnh đêm yểm hộ, thoáng nhìn về phía Giang Trần, thấy Giang Trần thủy chung ngồi xếp bằng, bất động như núi, nhưng tâm tư của Đan Phi, lại càng rối loạn.
- Ta là làm sao vậy? Tiểu tử Giang Trần này cũng không làm gì ta, hắn có thể bình tĩnh đối đãi, sao ta phải nghĩ ngợi lung tung chứ?
Đan Phi thấy Giang Trần bất động như núi, trong nội tâm hơi có chút bội phục, nhưng lại hơi có chút phiền muộn.
Ở nàng xem ra, Giang Trần nên như nàng, trằn trọc khó có thể an tâm mới đúng.
Cứ như vậy suy nghĩ lung tung một đêm, đến lúc tia nắng ban mai chiếu xuống, lúc này Đan Phi mới phục hồi tinh thần lại, một đêm suy nghĩ hoang đường, cũng bị nắng sớm xua tán, linh đài khôi phục thanh minh.
Nhìn nhìn, phát hiện vết thương đã khỏi, hơn nữa thần kỳ nhất chính là, mặt ngoài vết thương, cơ hồ nhìn không tới bất luận dấu vết gì.
- Giang Trần này, đến cùng dùng thần dược gì? Thậm chí ngay cả ngoại thương cũng khỏi nhanh như vậy? Hơn nữa trên da, một chút dấu vết cũng không có, tựa như không có bị thương qua vậy.
Đan Phi phát hiện, mình càng cùng Giang Trần ở chung lâu, càng phát hiện thiếu niên này, ẩn chứa rất nhiều bí mật làm cho nàng nhìn không thấu.
Vẫn là ánh mắt của lão gia tử cao, sớm nhìn ra Giang Trần bất phàm.
Trước kia Đan Phi ít tiếp xúc với Giang Trần, hôm nay tiếp xúc nhiều, cẩn thận hồi tưởng lại, Giang Trần này thoạt nhìn cả người lẫn vật vô hại, thậm chí có chút vô lại bại hoại.
Nhưng mà, trên người hắn, tựa hồ luôn cất dấu một quang hoàn thần kỳ.
Từ yến hội bắt đầu, một bình rượu bề ngoài kém đến nổi không ai muốn nhặt, lại thành áp trục chi bảo.
Trong đầu Đan Phi một mảnh mơ hồ, chỉ cảm thấy lãnh địa chưa bao giờ bị người xâm phạm của mình, bị Giang Trần bá đạo công phá, cảm giác thẹn xông lên đầu, ngồi trên mặt đất, ủy khuất khóc thút thít.
Giang Trần nhất thời ảo não, lại hoàn toàn quên đi thân phận của Đan Phi.
Đánh bảy tám cái, lúc này mới có chút thanh tỉnh.
Cảm giác tựa hồ mình có chút quá đáng? Nếu như động tác trừng phạt này, là đánh tiểu nha đầu Đông Phương Chỉ Nhược, tiểu nha đầu kia tất sẽ cười hì hì, ngược lại càng thêm giương oai.
Nếu như đánh Câu Ngọc, ở trước khi nàng làm tùy tùng cho Giang Trần, tất sẽ liều chết phản kháng, thậm chí dốc sức liều mạng; mà sau khi làm tùy tùng, có lẽ sẽ yên lặng thừa nhận, cùng hắn sinh hờn dỗi.
Nhưng mà, Đan Phi này, bình thường là nữ nhân rất háo thắng, vậy mà khóc
Vai có chút run run, mặc dù không có gào khóc, nhưng lại nức nở, hiển nhiên là thập phần ủy khuất.
Giang Trần kiếp trước kiếp nầy, xử lý qua rất nhiều vấn đề, bất quá đối với loại sự tình nữ nhân một khóc hai náo ba thắt cổ này, lại không có thiên phú gì.
Đang muốn nói gì đó, thần thức khẽ động, cả người như một cây lao, lăng không bắn về một khu vực.
- Người nào, lén lén lút lút, hiện thân cho ta.
Đan Phi nghe Giang Trần quát, thân thể mềm mại cũng hơi nhoáng một cái, đứng dậy theo, vành mắt hơi có chút đỏ, bị nàng che dấu tốt rồi.
Đến thế giới mê cảnh, đều là đệ tử của Thiên Quế Vương Quốc, Đan Phi không muốn bộ dạng của mình bây giờ, bị người ngoài nhìn thấy.
- Lưu Xán, là ngươi?
Thanh âm của Giang Trần phát lạnh.